̣i điện Vụ Tinh. (1)
- Chưởng môn, cuối c*̀ng người đã trở về, có người tới tìm người.
Vừa tới Phi Linh môn, Hoa Mãn Ngọc như cười như không tìm Lục Thiếu Du rồi nói.
- Có người tìm ta sao? Là ai?
Lục Thiếu Du nghi hoặc. Hắn vừa mới từ cửa hàng c*̉a Phi Linh môn trở về, hẳn sẽ không phải là người c*̉a Vân Dương Tông. Mà trong Cổ Vực này c*̃ng không có ai quen biết hắn. Cừu gia quả thực không ít.
- Là Lữ Tiểu Linh c*̉a Linh Thiên môn.
Hoa Mãn Ngọc khẽ cười nói:
- Đông cung phụng mời nàng tới đại điện, chờ chưởng môn tự mình về xử lý.
- Lữ Tiểu Linh.
Lục Thiếu Du ngạc nhiên rồi cười khổ. Cô nàng này không ngờ đã tìm tới cửa, lần này hắn phiền phức lớn rồi.
- Chưởng môn, người không dự định đi hay sao? Có muốn ta mời nàng ra về hay không?
Hoa Mãn Ngọc nhìn thấy vẻ mặt Lục Thiếu Du như vậy, tức thì nói.
- Quên đi, ta tự mình tới.
Lục Thiếu Du hít sâu một hơi rồi nói với Hoa Mãn Ngọc. Vị tiểu thư này không hề dễ đối phó, trên người có một tấm biển Linh Thiên môn, nếu như thực sự không làm tốt thì tới lúc đó phiền phức so với đánh chết một Vũ Suất c*̉a Hắc Sát giáo còn lớn hơn.
Huống chi đối với cô gái nhỏ này Lục Thiếu Du c*̃ng có cảm giác hổ thẹn, hắn lừa một lần rồi lại một lần. Nếu như đổi lại là Vân Hồng Lăng chỉ sợ hắn đã vô c*̀ng thê thảm rồi. Hai nàng tuy rằng đều là tiểu thư điêu ngoa tùy hứng, thế nhưng Vân Hồng Lăng lại ngang ngược, tâm trí rất mạnh, muốn gạt nàng c*̃ng không phải là chuyện dễ dàng.
Mà Lữ Tiểu Linh trong điêu ngoa lại là đơn thuần giống như tờ giấy trắng. So với sự điêu ngoa c*̉a Vân Hồng Lăng thì không kém, thế nhưng tâm trí thì đơn thuần hơn rất nhiều.
Nhướng mày, Lục Thiếu Du lập tức đi tới đại điện.
- Lục Thiếu Du đâu? Vì sao còn chưa tới.