̃ Tiểu Linh tới.
- Biểu muội, chúng ta đi Phi Linh môn tiểu tử Lục Thiếu Du kia sẽ giết ta.
Trên lưng yêu thú phi hành, một thanh niên mặc hoa phục, nhìn qua có chút nghèo túng nói.
- Hắn dám, có ta ở đây huynh sợ cái gì?
Trên lưng yêu thú phi hành lúc này có một nữ nhân, y phục trên người khiến cho người ta sôi trào ngưng trọng nói. Đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía trước. Trên lưng còn có một con chuột nhỏ đang nhìn chăm chú về phía trước.
- Thế nhưng người Quỷ Vũ Tông hiện tại c*̃ng không bỏ qua cho ta. Đới Cương Tử nhất định sẽ giết ta, chúng ta không nên tới đó.
Thanh niên kia nói.
- Biểu ca, lá gan huynh lớn một chút có được không? Có ta ở đây huynh sợ cái gì. Chính miệng huynh nói muốn ta tìm cha ta giúp huynh báo thù, hiện tại ta muốn giúp huynh báo thù thì huynh lại sợ.
Nữ tử này trừng mắt nhìn người thanh niên kia rồi nói.
- Biểu muội, muội không biết đâu. Lục Thiếu Du này có thủ đoạn vô c*̀ng độc ác. Nếu như khi đó gặp ta nhất định hắn sẽ giết ta.
Thanh niên này lại nói. Người này chính là Đới Trường An khi trước chạy thoát từ Quỷ Vũ Tông. Mà nữ tử khiến cho người ta sôi trào kia chính là Lữ Tiểu Linh.
- Huynh không phải nói người Phi Linh môn giúp Đới Cương Tử giết cha huynh sao? Ta sẽ giúp huynh hỏi một chút.
Lữ Tiểu Linh nói.
Sắc mặt Đới Trường An có chút lo lắng, thế nhưng c*̃ng chỉ có thể cố gắng kiên trì.
Một đêm chậm rãi trôi qua. Sáng sớm bên trong Phi Linh môn lúc này vô c*̀ng yên tĩnh. Khi ánh sáng đầu tiên xuyên thủng màn dương, toàn bộ Phi Linh môn được bao phủ trong náng sớm nhu hòa. Ánh dương quang chiếu xuống không gian tĩnh lặng, không có tiếng động nào khiến cho mọi người không khỏi vui vẻ thoải mái.
Phía sau núi, lúc này vầng thái dương mới bắt đầu lộ diện, vài ánh dương quang chiếu xuống khiến cho Lục Thiếu Du trong phòng c*̃ng ngừng tu luyện. Thở ra một ngụm trọc khí rồi thu Linh Ngọc sàng vào trong nhẫn trữ vật.