̣t phá, xuất quan. (1)
- Chưởng môn, việc lần này phải làm thế nào cho phải? Phi Linh môn có liên quan tới Vân Dương Tông, nếu như vậy thì phải xem xét lại.
Vẻ mặt trưởng lão tóc bạc trầm xuống, nhướng mày nói.
- Lục Thiếu Du rời khỏi Vân Dương Tông chỉ sợ trong đó có huyền cơ. Vũ giả toàn hệ, thiên phú cực kỳ bất phàm, Vân Dương Tông không ngờ lại cho phép người này rời khỏi Vân Dương Tông. Không biết Vân Khiếu Thiên kia suy nghĩ cái gì.
Ánh mắt Lữ Chính Cường biến đổi nói:
- Chuyện này ta nghĩ có khả năng là do Vân Khiếu Thiên an bài, thế nhưng bản thân Lục Thiếu Du lại tự mình muốn rời khỏi Vân Dương Tông. Kết quả này mặc dù không giống nhau thế nhưng c*̃ng coi như tương đồng.
- Chưởng môn, hai điều này có gì khác nhau?
Lưu trưởng lão lập tức nghi hoặc hỏi. Hắn nghĩ tới nát óc c*̃ng không ra nguyên do.
- Ha ha.
Lữ Chính Cường mỉm cười, sắc mặt biến đổi, mang theo một chút ngưng trọng nói:
- Nếu như là Vân Khiếu Thiên an bài, vậy thì mục đích c*̉a Phi Linh môn trong Cổ Vực vô c*̀ng rõ, c*̃ng có thể giải thích được vì sao Phi Linh môn trong thời gian ngắn có thực lực mạnh mẽ như vậy. Ngay cả Hắc Sát giáo c*̃ng dám trêu chọc.
Nói xong, Lữ Chính Cường ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Thế nhưng Lục Thiếu Du lại tự mình yêu cầu rời khỏi Vân Dương Tông, điều này đủ để chứng minh người này không phải là rồng thì chính là trùng. Thế nhưng hiện tại xem ra người này chính là rồng. Bằng vào biểu hiện c*̉a hắn trên đại hội Tam tông Tứ môn, hơn nữa lại bằng vào quan hệ nhạc phụ, tiểu tế với Vân Khiếu Thiên, mười năm sau cho dù trở thành tông chủ tiếp theo c*̉a Vân Dương Tông c*̃ng không là vấn đề quá lớn. Thế nhưng hết lần này tới lần khác lại rời Vân Dương Tông tới Phi Linh môn nho nhỏ. Tiểu tử này không đơn giản. Mặc kệ là Vân Khiếu Thiên an bài hay là quyết định c*̉a tiểu tử kia, nếu như đã tới Cổ Vực thì sau này Cổ Vực không muốn loạn c*̃ng khó. Nếu như có một ngày Phi Linh môn có đủ thực lực, chuyện Cổ Vực náo động chính là chuyện ván đã đóng thuyền. Nếu như có liên quan tới Vân Dương Tông vậy thì hậu quả...