Tu vi vũ giả c*̉a hắn đã tới Vũ Tướng cửu trọng đã có thể tùy thời thôn phệ đột phá, chính là vì tu vi linh lực hạn chế cho nên không thể đột phá. Lúc này Lục Thiếu Du vô c*̀ng muốn nhanh chóng đề thăng thực lực c*̉a bản thân, cho nên c*̃ng chỉ có thể cố gắng thôn phệ nhiều Linh Sư và Linh Phách mà thôi. Nếu như là trước đây Lục Thiếu Du c*̃ng không muốn phiền phức nhu vậy. c*̃ng không muốn tạo thành cảnh tượng giết chóc quy mô lớn.
Lục Thiếu Du c*̃ng không phải là người sợ giết chóc. Thế nhưng nếu như không cần giết chóc thì c*̃ng không nên giết. Hắn c*̃ng không phải sát nhân cuồng ma, huống chi Nam thúc đã từng nói qua, nếu giết chóc nhiều đối với con đường tu luyện sau này c*̉a hắn có ảnh hưởng vô c*̀ng lớn.
Nhưng dưới tình huống như vậy Lục Thiếu Du c*̃ng không thể bận tâm tới diều này, trước tiên đột phá linh lực thì hơn.
Cứ như vậy điên cuồng thôn phệ năm canh giờ, trong năm canh giờ này, Lục Thiếu Du điên cuồng thôn phệ ba mươi mấy Linh Sư, mười hai Linh Phách, còn có ba Linh Tướng nhất trọng, một Linh Tướng lục trọng.
Sáu mươi Linh giả lúc này chỉ có hai một Linh Tướng cửu trọng, một Linh Tướng bát trọng và một Linh Tướng lục trọng đang vô c*̀ng kinh hãi. Ba người này sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy.
Phù.
Lục Thiếu Du thở ra một ngụm trọc khí. Thôn phệ nhiều Linh giả như vậy khiến cho năng lượng trong cơ thể đã tới cực hạn. Khóe miệng hắn không khỏi mỉm cười, đồng thời trong lòng c*̃ng có chút ngưng trọng.
Lúc này Lục Thiếu Du có thể cảm giác được rõ ràng sát khí trên người hắn đã nhanh chóng tăng lên. Sát khí này vô hình trung ảnh hưởng tới linh hồn c*̉a hắn. Nếu không phải hắn có linh hồn lực cực kỳ nhạy cảm thì lúc này Lục Thiếu Du c*̃ng không phát hiện được cỗ sát khí này tăng lên. Lục Thiếu Du biết đây không phải là chuyện tốt.