̀n ly thể. (2)
- Khổ cực cho các vị trưởng lão rồi.
Lục Thiếu Du c*́i người thi lễ, thân phận người này Lục Thiếu Du đương nhiên biết rõ.
- Ngươi không có việc gì là được rồi, chúng ta một đường tới đây, may mà lúc cuối c*̀ng tới kịp.
Vũ Vương che mặt khẽ cười nói.
Bên này đám người Phi Linh môn c*̃ng thở dài một hơi, thế nhưng lúc này c*̃ng có người kinh hãi, vẻ mặt kinh hoàng. Chính là ba Vũ Suất và Linh Suất c*̉a Hắc Sát giáo.
- Còn có mấy người giải quyết luôn đi.
Mấy người Vân Dương Tông quét mắt nhìn đám người Tưởng Lượng Nguyệt, một cỗ sát ý tràn ra.
- Phi Linh môn, các ngươi giết chúng ta, Hắc Sát giáo sẽ không bỏ qua cho các ngươi.
Sắc mặt đám người Tưởng Lượng Nguyệt vô c*̀ng khó coi. Nhìn đám cường giả Phi Linh môn vừa mới xuất hiện bọn hắn thậm chí không có ý nghĩ chạy trốn. Trước mặt một Vũ Vương, bọn hắn không có một chút cơ hội nào.
- Ha ha, đừng mang Hắc Sát giáo ra uy hiếp ta. Ngươi nhầm rồi. Cho dù là Đồng Quy Tinh ở trước mặt bản vương ta c*̃ng không lo lắng. Hắc Sát giáo tuy rằng thực lực không kém, thế nhưng không đủ uy hiếp ta.
Vũ Vương che mặt lãnh đạm quát một tiếng, thủ ấn trong tay không ngừng biến hóa. Dường như muốn xuất thủ.
- Các ngươi rốt cuộc là ai?
Mắt thấy uy hiếp cuối c*̀ng c*̉a mình không có tác dụng, Tưởng Lượng Nguyệt vô c*̀ng kinh hãi. Đối phương có thể gọi thẳng tên giáo chủ đã chứng minh thân phận c*̉a đối phương không hề tầm thường.
- Là người Hắc Sát giáo ngươi c*̃ng không dám trêu trọc.
Vũ Vương che mặt quát, một cỗ sát ý tràn ra.
- Trưởng lão, nể mặt ta tha cho hắn một mạng đi.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống rồi nói với Vũ Vương che mặt.
- Hừ, Vũ Suất cửu trọng nho nhỏ mà thôi, tạm tha cho hắn một mạng. Lần sau dám dùng Hắc Sát giáo uy hiếp bản vương, bản vương nhất định sẽ giết chết không tha.