Bốn người si ngốc hoàn hồn, nhưng thất khiếu đều chảy máu, thần sắc dữ tợn, chân khí không bằng lúc trước.
- Phương Ngọc Quý, ngươi có thể chết đi!
Vừa thu lại Thất Huyền cầm, ánh mắt Bạch Oánh rơi lên người Phương Ngọc Quý, thân ảnh xinh đẹp lao thẳng tới.
- Phán quan cứu mạng, mau cứu ta!
Giờ phút này, Phương Ngọc Quý nháy mắt bỏ chạy, trong miệng lớn tiếng cầu cứu.
Bạch Oánh đang lao thẳng tới chỗ Phương Ngọc Quý, thân hình nàng đột nhiên dừng lại, ánh mắt trầm xuống nói:
- Nếu đã tới đây, thì xuất hiện đi, cần gì lén lút!
- Kiệt kiệt, đồ vô dụng, ngay cả Phi Linh môn nho nhỏ đều không đối phó được!
Giữa không trung phía sau, xa xa vang lên tiếng quát âm lệ, lời vừa dứt một đoàn hồng mang quỷ dị mang theo âm khí xuất hiện giữa không trung.
Hồng mang quỷ dị vừa xuất hiện, áp lực tăng vọt, có thể nhìn thấy không gian ba văn chung quanh hồng mang quỷ dị đang không ngừng tán khai.
Xuy!
Khi hồng mang thu liễm, ba thân ảnh hiển lộ, ba người xuất hiện, lại làm không ít người chợt ngẩn ra.
- Hắc Bạch Vô Thường!
Xa giữa không trung, Lục Thiếu Du híp mắt, trong đó có hai người chính là Hắc Bạch Vô Thường, người đứng ở giữa chừng năm mươi tuổi, ánh mắt âm lệ, mũi ưng, quần áo màu vàng nhạt mang theo chân khí nóng cháy quanh quẩn.
- Vũ vương cường giả!
Khí tức trên thân người kia làm Lục Thiếu Du nghĩ tới Vũ vương, chân khí của người kia còn mạnh hơn khí tức của Bạch Oánh không ít.
- Là Hắc Bạch Vô Thường!
Ba người xuất hiện, mọi người lập tức kinh động.
Nhóm người Tưởng Lượng Nguyệt sắc mặt đều biến hóa.
- Phán quan, cứu ta!
Phương Ngọc Quý nhìn thấy người này, nhất thời giống như gặp được cây cỏ cứu mạng, lập tức lao tới bên người hắn.
- Thôi Mệnh Phán Quan, ngươi còn chưa chết!
Cảm giác được chân khí của đối phương, khuôn mặt Bạch Oánh nhất thời ngưng trọng lên.