Nháy mắt phong nhận hiện lên, một cỗ uy áp nhanh chóng khuếch tán, bổ thẳng về hướng Trang Nhị Quân, những nơi phong nhận đi qua, thiên địa run rẩy chao đảo.
- Quỷ Tiên Tử, ta liều mạng với ngươi!
Không còn đường trốn, tốc độ lại không nhanh bằng Bạch Oánh, sắc mặt Trang Nhị Quân nhất thời xanh mét, nghiến răng nghiến lợi quát, thủ ấn hoảng sợ kết xuất, chân khí trước người bạo tuôn, một cỗ hoàng mang ngưng tụ hóa thành vô số thủ ấn xuyên thấu không gian, giống như có vạn mũi tên cùng phi, vặn vẹo không gian ba văn trực tiếp bạo lướt bay ra.
- Chút tài mọn, trước khi ngươi chết ta sẽ cho ngươi biết chênh lệch giữa Vũ vương cùng Vũ Suất là thế nào!
Đôi mắt Bạch Oánh không biến hóa, sát ý hiện lên, bàn tay quỷ dị uốn éo, thủ ấn biến hóa.
- Hô hô!
Vào thời khắc này, trong không gian xuất hiện một quầng sáng vô hình, quầng sáng hình vòng cung, chỉ mang rậm rạp bén nhọn ngăn trở bên dưới quầng sáng, căn bản không cách nào tiến được nửa phần.
- Phá!
Bạch Oánh quát một tiếng, quầng sáng co rút lại, lập tức thu liễm.
Không gian vặn vẹo, lập tức bành trướng, tiếp theo trực tiếp nổ tung.
- Phanh phanh!
Trong tiếng nổ vang, năng lượng cũng không phát tiết ra ngoài quá nhiều, hoàn toàn nổ bạo trong quầng sáng kia, thủ ấn rậm rạp bén nhọn giờ phút này trực tiếp tiêu tán trong không gian.
- Chết đi!
Bạch Oánh lại quát một tiếng, thủ ấn đẩy ra, phong nhận thật lớn trên không trung bỗng dưng run lên dữ dội, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người vô số phong nhận bạo lướt ra.
Phong nhận bay đầy trời, không gian ba văn sôi trào cuồn cuộn, vừa nhìn thấy cảnh tượng này Trang Nhị Quân dâng lên cảm giác nguy hiểm cực độ, nhanh chóng biến hóa thủ ấn, trước người hình thành một đạo cương quyển thổ hoàng sắc cực lớn.
Hưu hưu…
Phong nhận đánh lên cương quyển, cự lực ngập trời khuếch tán, như cuồng phong tàn sát bừa bãi bám theo cỗ phong bạo làm cả không gian như nứt vụn, khí thế cường hãn tràn vào trong lòng mọi người.