Ánh mắt lạnh lùng, Lục Thiếu Du thúc giục Phong Dực, thân hình lăng không đứng thẳng, Huyết Lục bắt đầu run lên.
- Đinh đương…
Thanh âm tiếng vang giòn vọng khắp không gian, vài đạo thanh sắc lưu quang nhất thời bị đao mang ngăn cản, không gian vặn vẹo, lập tức nứt toác.
- Phanh!
Một cỗ kình khí áp xuống, Âu Dương Lãnh Tật bị đẩy lui, thân hình bị đánh bay mấy chục thước, lưu quang bị đánh xuyên vào trong lòng đất.
- Các ngươi lui ra!
Lục Thiếu Du quát một tiếng, thân ảnh nháy mắt xuất hiện trước người Hoàng Phủ Kỳ Tùng cùng Âu Dương Lãnh Tật, Huyết Lục vung lên, một cỗ sát khí huyết tinh khuếch tán.
- Võ linh khí!
Nhìn chằm chằm vào Huyết Lục, ánh mắt Vũ Suất tứ trọng trầm xuống, hắn đã sớm nhìn thấy vật này, lúc này đối diện chân khí của nó, làm trong lòng hắn không nhịn được run lên.
- Tiểu tử, nguyên lai là dựa vào ngoại lực mới có được thực lực như thế, có võ linh khí, nhưng với thực lực của ngươi cũng không xuất ra được bao nhiêu uy lực, giết ngươi, võ linh khí là của ta!
Ánh mắt tham lam nhìn võ linh khí, Vũ Suất tứ trọng động tâm, chỉ cần đánh chết tiểu tử trước mắt, võ linh khí tự nhiên là của hắn.
- Hừ, chỉ sợ ngươi không có bổn sự này!
Lục Thiếu Du lạnh lùng nói, chân khí chạy chồm, hắn tự biết muốn đối chiến với Vũ Suất tứ trọng đỉnh sẽ không đơn giản chút nào, bởi vì loại thực lực kia hiện giờ hắn khó thể đối kháng.
- Vậy thử xem đi, một chiêu, hôm nay bổn soái muốn đánh chết ngươi dưới đao, ta sẽ cho ngươi biết dù ngươi giết được Vũ Suất nhị trọng, nhưng ở trước mặt ta vẫn kém xa!
Đại hán lạnh lùng nói, ánh mắt tràn đầy sát ý.
- Bổn công tử tiếp ngươi một chiêu!
Lục Thiếu Quang lạnh lẽo đáp.
- Kiệt kiệt, ta không thể không bội phục dũng khí của ngươi, cũng bội phục thiên phú của ngươi, võ giả ngũ hệ, có võ linh khí, nhưng hôm nay ngươi sẽ chết trong tay ta, lẽ ra ngươi đừng nên trêu chọc Côn Sơn môn!