Từng luồng thiên địa năng lượng bắn vào sau núi, hết thảy trở nên cực kỳ quỷ dị, nhóm đệ tử cũng không biết là chuyện gì xảy ra, cảnh tượng luôn phong vân cuồn cuộn, vô cùng kh*ng b*.
Phanh phanh!
Đại chiến vẫn còn tiếp tục, sát khí đầy trời, huyết tinh bao phủ thiên địa.
- Đều đi chết đi!
Không biết từ khi nào Lục Tâm Đồng đã đi tới trên lưng Phi Thiên Ngô Công, thủ ấn không ngừng kết xuất, hắc mang bao phủ, hóa thành vô số hắc ti khuếch tán trong không gian, bên trong còn có Linh hồn công kích thật quỷ dị.
- A…
Người bị độc vụ bao phủ đều kêu lên thảm thiết, ban đầu không ai xem tiểu a đầu này vào trong mắt, nhưng không nghĩ tới nàng chẳng khác gì một tiểu ác ma.
Có vài Vũ tướng muốn vây công Lục Tâm Đồng, nhưng ngược lại bị Phi Thiên Ngô Công đuổi giết.
Nhìn Lục Tâm Đồng chiến đấu xa xa, Lục Thiếu Du hiện lên ý cười, có lẽ nàng tu luyện độc công từ nhỏ, vì vậy tâm trí mạnh hơn những tiểu a đầu khác rất nhiều, chỉ sợ thực lực của nàng đều vượt xa những người cùng lứa tuổi.
Phốc!
Một đạo thân ảnh nện xuống, miệng phun máu tươi, người kia lập tức uể oải.
Lục Thiếu Du nhướng mày, người này chính là hộ pháp Phi Linh môn Hậu Bách Long, đã hoàn toàn mất đi sinh cơ, ánh mắt hắn lướt quanh, không khó phát hiện đệ tử Phi Linh môn đã vẫn lạc không ít, thậm chí Vũ phách cùng Vũ tướng đều tử vong, Lý Trì Chính, Tương Viễn Quan đều bị thương, đệ tử của họ thương vong càng nhiều.
Sắc mặt hắn ngưng trọng, Lục Thiếu Du nhìn ra được tuy Phi Linh môn không đến nỗi có hại nhưng cũng đã dốc hết lực lượng, tiêu hao như vậy sẽ vô cùng bất lợi cho sự phát triển ngày sau của Phi Linh môn.
- Thiên Sí Tuyết Sư!
Lục Thiếu Du hô một tiếng, ánh mắt nhìn chăm chú vào Thiên Sí Tuyết Sư xa xa.