Sắc mặt Lục Thiếu Du trầm xuống, bản thân hắn đã tiêu hao kinh người, liên tục thi triển vũ kỹ thật sự làm hắn tiêu hao rất lớn, nếu không phải khí hải đan điền của hắn cường đại b**n th**, Vũ tướng cửu trọng bình thường đừng mong chống đỡ nổi.
- Tới đi, mượn ngươi tế đao!
Khóe môi Lục Thiếu Du lộ nụ cười quỷ dị.
- Địa Kiếm quyết, đi!
Vũ Suất nhị trọng hét lớn một tiếng, kiếm ảnh bao phủ toàn bộ thân hình, kiếm ảnh trực tiếp xuyên phá hư không đánh thẳng về hướng Lục Thiếu Du.
- Huyết Lục, hôm nay tới lượt ngươi!
Nháy mắt một đạo huyết quang hiện lên trong tay Lục Thiếu Du.
- Ngao!
Huyết quang thu liễm, một thanh âm như long ngâm vang vọng dựng lên. Thanh âm xuyên thấu không gian, những yêu thú ở gần run rẩy lên, tiếng long ngâm uy áp tới cực hạn.
Trong tay Lục Thiếu Du hiện ra một thanh huyết đao, chuôi đao như du long xoay quanh, cả thân đao màu đỏ đậm, băng sương mà thần thánh, lộ ra cỗ tử tịch, mơ hồ còn tràn ngập sát khí.
Chỉ nháy mắt cơ hồ toàn trường đều chú ý tới Lục Thiếu Du, xa xa không ít người trực tiếp lăng không nhìn chằm chằm về phía hắn, tất cả ánh mắt đều kinh ngạc nhìn huyết đao.
Một ít Vũ giả thân thủ bất phàm vừa nhìn thấy huyết đao chợt sửng sốt, ngay sau đó sắc mặt đại biến, không ít người nhìn chằm chằm vào thanh đao với ánh mắt vô cùng kinh hãi.
- Đây là Vũ Linh khí, trời ạ, đây là Vũ Linh khí!
Không biết là ai kêu lên, nhìn uy thế huyết đao không có thanh binh khí nào có thể sánh bằng.
- Là Vũ Linh khí!
Xa xa giữa không trung, Úc Khánh đang giao thủ với một Linh Suất tứ trọng, lúc này bị chân khí huyết đao hấp dẫn, khuôn mặt cực kỳ ngưng trọng lẫn khiếp sợ, chăm chú nhìn chằm chằm huyết đao trong tay Lục Thiếu Du, hắn biết hắn luyện chế ra thứ phẩm hồn Linh khí so sánh với huyết đao quả thật vô cùng chênh lệch, bởi vì huyết đao mạnh hơn nhiều lắm.