- Tê!
Một tiếng rít gào trầm thấp, thân hình Tiểu Long nháy mắt khuếch trương hơn năm trăm thước, chẳng khác gì ngọn núi nhỏ, một cỗ chân khí thô bạo ngập trời khuếch tán.
- Lão đại, giao cho đệ một tên!
Trong mắt Tiểu Long hiện lên hàn quang, cự vĩ hung hăng quất thẳng vào Vũ Suất nhất trọng.
Lúc này Lục Thiếu Du cũng không còn gánh nặng, chỉ nói lực phòng ngự Vũ Suất nhất trọng kia cũng không gây thương tổn được Tiểu Long.
- Đây là yêu thú gì!
Tên Vũ Suất thần sắc kinh ngạc, nháy mắt tránh né, thân ảnh cấp tốc thối lui.
- Ta đánh chết tiểu tử này trước, báo thù cho chưởng môn!
Ánh mắt Vũ Suất nhị trọng còn lại lướt qua Tiểu Long, lập tức nhìn Lục Thiếu Du, trong mắt hiện lên sát ý, thủy hệ năng lượng lưu chuyển, mạnh mẽ hư không một bước đánh thẳng tới trước, chân khí cường hãn thổi quét khiến chung quanh không ngừng nổi lên không gian ba văn.
- Vũ Suất nhị trọng!
Lục Thiếu Du nhíu mày, khí xoáy dưới chân chợt lóe, thân ảnh cấp tốc thối lui, chỉ lưu lại tàn ảnh trên không trung.
- Tốc độ cũng không chậm!
Vũ Suất nhị trọng nhìn thấy thân hình Lục Thiếu Du biến mất tại chỗ, hơi có chút sửng sốt, thủ ấn kết xuất, chân khí quanh thân khuếch tán, thân ảnh tiếp tục lao tới, đồng thời trên bàn tay hiện ra trảo ấn như muốn xé rách không gian.
- Tốc chiến tốc thắng đi!
Vừa rồi hắn cũng không phải muốn chạy trốn, mà chỉ muốn rời xa chiến trường, giờ khắc này hắn đã sớm hiểu biết thực lực của mình, ban đầu ở sơn mạch Vụ Hải mình còn có thể đánh chết Vũ Suất nhất trọng, huống chi bây giờ đã có tu vi Vũ tướng cửu trọng, hoàn toàn có thể chính diện đối chiến với Vũ Suất nhị trọng kia.
Nhìn thấy trảo ấn của người kia vỗ xuống, Phong Dực sau lưng hắn chấn động, thủ ấn vô thanh vô tức ngưng tụ.
- Xuy!
Trảo ấn nháy mắt đã tới, mang theo một mảnh hơi nước nồng đậm, chung quanh giống như nổi lên mưa phùn, kình khí cường hãn khuếch tán, sóng gợn chung quanh lắc lư kịch liệt.