Trong mắt Tưởng Lượng Nguyệt càng thêm âm trầm, nhìn chăm chú vào Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng nói:
- Ta giết ngươi trước!
Dứt lời hắn kết xuất thủ ấn, thân ảnh lao thẳng nhanh như chớp, không gian vặn vẹo nứt vụn, hai đầu yêu thú phi hành tam giai che trước người trực tiếp hóa thành huyết vũ nổ tung trên không trung.
- Tưởng Lượng Nguyệt, để cho ta gặp ngươi đi!
Thân ảnh Lôi trưởng lão chợt lóe, quanh thân tràn ra cỗ chân khí nóng cháy, không gian ba động nhộn nhạo, tiếp theo sau hắn đã ngăn chặn trước người Tưởng Lượng Nguyệt.
- Giấu đầu lộ đuôi, các hạ là ai!
Cảm giác được khí tức trên người Lôi trưởng lão, ánh mắt Tương Lượng Nguyệt trầm xuống, hắn suy đoán người này hẳn không vô danh.
- Ta là người phương nào ngươi cần gì biết, để cho ta xem Hắc Sát giáo có chỗ nào bất phàm!
Lôi trưởng lão nói một câu, chân bước hư không, lập tức bao phủ thẳng tới chỗ Tưởng Lượng Nguyệt, khu vực không gian của hai người đã hoàn toàn vặn vẹo.
- Hừ, để cho ta xem ngươi rốt cục là thần thánh phương nào!
Tưởng Lượng Nguyệt trầm xuống, năng lượng áp không tràn tới, hai người nhất thời cuốn vào nhau.
- Đông Vô Mệnh, người khác sợ ngươi, ta không sợ!
Mã Cư Phàm ngưng tụ quang cầu hỏa diễm nháy mắt lao thẳng về hướng Đông Vô Mệnh.
- Người này, giao cho ta đi!
Một thanh âm quỷ mị truyền tới, một đạo bạch ảnh không biết từ nơi nào mà tới, nháy mắt đã xuất hiện giữa không trung.
Khi đạo bạch ảnh xuất hiện, không gian ba động chung quanh cấp tốc thối lui, một cỗ lực lượng cuồng bạo ngập trời đột nhiên lan tràn.
Tiếp theo sau ngay trước mắt Mã Cư Huyền xuất hiện một đầu yêu thú khổng lồ, đầu yêu thú tựa như ngọn núi lớn, trắng tinh như tuyết, có sáu chiếc đuôi quỷ dị đang xuyên thấu không gian dựng thẳng lên cao, quanh thân cuồn cuộn quang mang màu trắng.