Đi bên cạnh Thạch Viên là một đầu cự ngưu một sừng, toàn thân màu xanh, trên đầu có một sừng, ánh mắt hung ác, chính là Độc Giác Yêu Ngưu, ba đầu yêu thú hiện thân, ba cỗ chân khí khổng lồ áp xuống, vài đầu yêu thú phi hành của Hắc Sát giáo nhất thời run rẩy lên, toàn bộ bầy ngựa trực tiếp phủ phục, điều này làm bốn sơn môn lập tức hiện vẻ bối rối.
- Tham kiến chưởng môn!
Quỷ Ảnh La Sát Diệp Phi, Thiết Quyền Hoàng Phủ Kỳ Tùng, Phi Đao Âu Dương Lãnh Tật, Khí Vương Úc Khánh, Khang Tử Vân cung kính hành lễ trên không trung.
- Tham kiến chưởng môn!
- Tham kiến chủ nhân!
Trên lưng toàn bộ yêu thú phi hành có hơn vạn đệ tử Vũ đường theo sự suất lĩnh của Hoàng Phủ Kỳ Tùng đều hành lễ, sóng âm hội tụ, tựa như sấm sét, chân khí kinh người bắt đầu khởi động khiến cả không gian run rẩy lên.
- Trời ạ, đây cũng là người của Phi Linh môn sao!
- Đây không phải Cửu Đầu Yêu Giao cùng Thạch Viên Yêu Vương trong Sơn mạch Vụ Đô sao, vì sao cũng đi theo Phi Linh môn!
- Tại sao có nhiều yêu thú như vậy!
Trong núi non xa xa, mọi người trợn mắt cứng lưỡi.
Bên trong Phi Linh môn, toàn bộ trưởng lão hộ pháp cùng đệ tử cũng trợn mắt há hốc mồm, kích động run rẩy toàn thân, thanh thế kia cùng nhóm Vũ giả đột nhiên xuất hiện, lại còn có yêu thú cùng hơn vạn thanh y nhân, không ngờ đều là người của chưởng môn, là tới giúp đỡ Phi Linh môn.
- Mỗi lần chưởng môn đều làm người kinh hãi lẫn vui mừng a!
Đệ tử Phi Linh môn đưa mắt nhìn nhau, lập tức lộ ra ý cười hưng phấn.
Mà vào lúc này, bên phía bốn sơn môn, sắc mặt Tưởng Lượng Nguyệt, Phương Ngọc Quý, Mã Cư Huyền, Trang Đại Thân, Trang Nhị Thân nháy mắt trầm xuống, bọn hắn vốn đã cảm thấy có người ẩn nấp ở phía xa xa, nhưng không nghĩ tới là người của Phi Linh môn, thật không ngờ Phi Linh môn còn có đại quân yêu thú.