- Mã Cư Huyền, lão dâm trùng, ngươi đủ tư cách sao!
Đông Vô Mệnh lạnh nhạt nói.
Sưu sưu…
Lộc Sơn lão nhân, Thanh Hỏa lão quỷ, Hoa Mãn Lâu, Hoa Mãn Ngọc đều nhảy xuống đứng sau lưng Đông Vô Mệnh cùng Lục Thiếu Du.
- Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh, Lộc Sơn lão nhân, Thanh Hỏa lão quỷ, kiệt kiệt, nguyên lai các ngươi đều gia nhập Phi Linh môn, khó trách chỉ một Phi Linh môn nho nhỏ dám động tới Côn Sơn môn, hôm nay ta dùng đầu của các ngươi tế điện người đã chết!
Hai đại hán năm mươi tuổi một người mặc áo dài, một người mặc ngắn tay, dáng người thô lỗ, đặc biệt hai người hoàn toàn giống nhau như đúc, chính là huynh đệ song sinh.
- Trang Đại Quân, Trang Đại Nhị, chỉ sợ thêm các ngươi còn chưa đủ!
Đông Vô Mệnh thản nhiên nói.
- Tiểu tử, chính là ngươi giết chưởng môn Địa Cương môn chúng ta!
Một người lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du, người này mặc áo bào tro, quanh thân tán phát sát khí.
- Là bổn công tử giết thì thế nào!
Lục Thiếu Du liếc mắt nhìn hắn, Phong Dực triển khai vẫy mạnh, thân hình lăng không mà đứng, một cỗ khí tràng lạnh lẽo quay chung quanh.
Nhìn Lục Thiếu Du đứng giữa không trung, tinh thần toàn bộ đệ tử Phi Linh môn nhất thời rung lên, đặc biệt đối với một ít đệ tử cũ mà nói chưởng môn chẳng khác gì vị thần, từ khi chưởng môn tới Phi Linh môn, Phi Linh môn mới có hôm nay, chưởng môn xuất chiến chưa từng bại trận, hôm nay mặc dù đối phương thanh thế lớn, nhưng đối với họ mà nói chẳng có bao nhiêu lo lắng, bởi vì họ tin tưởng chưởng môn của mình, tin tưởng hắn sẽ không thua.
- Chỉ là tiểu Vũ tướng, mặc dù không biết ngươi làm sao đánh chết mấy cường giả, nhưng chỉ dùng ngoại lực mà thôi, hôm nay phải đầu tiên đánh chết ngươi, sau đó diệt Phi Linh môn của ngươi, nói cho người của Cổ Vực biết Địa Cương môn không thể trêu chọc!