Khẽ thở dài, Lục Thiếu Du cười khổ, lần này đúng là phiền toái lớn nhất của hắn, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng, cần an bài mình cũng đã an bài, còn lại đi một bước xem một bước.
Sau một lát Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu lĩnh ngộ, dạo thời gian gần đây hắn cũng cảm thấy mình đã có tiến bộ hơn.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, bất tri bất giác lại thêm một ngày, mà suốt cả ngày Lục Thiếu Du chưa hề mở mắt, vẫn luôn đắm chìm trong việc tu luyện.
Xa xa, Tiểu Long vẫn nằm yên trên mặt đất, quang mang màu vàng rốt cục có biến hóa, không ngừng nhảy lên, trong vô hình không gian ba động bắt đầu lan tràn.
Lục Thiếu Du mở mắt, nhìn Tiểu Long, trên mặt lộ vẻ vui mừng:
- Rốt cục cũng đã đột phá sao!
Sau một lát Lục Thiếu Du đứng dưới thác nước, hai tay kết ấn, từng luồng quang mang nóng cháy bắt đầu lan tràn.
Thời gian chậm rãi trôi qua, sắc mặt Lục Thiếu Du đã bắt đầu tái nhợt, tựa hồ tiêu hao không nhỏ, trên trán ướt đẫm mồ hôi.
Mãi một ngày sau hắn mới dừng lại, sắc mặt nhợt nhạt nhưng vẫn lộ ra ý cười, bởi vì tiến bộ lần này tuyệt đối kinh người.
- Đám người Hắc Sát giáo hẳn đã tới rồi!
Lục Thiếu Du thu hồi chân khí, giũ tụ bào, lẩm bẩm tự nhủ, ánh mắt đột nhiên lóe lên, đúng lúc đó phía trước truyền tới một trận lắc lư kịch liệt, cả không gian run lên dữ dội giống như quả bom nổ tung bên dưới mặt nước.
Cảm giác được biến hóa bất thình lình, Lục Thiếu Du kinh ngạc, ánh mắt nhìn qua chỗ Tiểu Long, chỉ thấy thân hình Tiểu Long tràn ra quang mang màu vàng chói mắt, không gian ba động đang run rẩy kịch liệt.
Hào quang quanh thân Tiểu Long càng lúc càng đậm, tới cuối cùng không gian ba động vang lên tiếng răng rắc, một cỗ năng lượng thiên địa bàng bạc lặng yên hội tụ tới.