- Chưởng môn, Yêu Linh đan có thể giúp yêu thú đột phá cực nhanh, có Yêu Linh đan phỏng chừng không cần bao lâu là có thể thành lập một chi đại quân yêu thú, tới lúc đó thực lực Phi Linh môn sẽ tăng mạnh.
Hoa Mãn Ngọc kích động mỉm cười, khuôn mặt hiện lên vẻ ngỗ ngược mỹ lệ, mỗi lần nhìn thấy thân hình khổng lồ của Hoa Mãn Lâu, Lục Thiếu Du thật khó nghĩ ra hai huynh muội sao có thể khác xa nhau như thế.
Đợi hai huynh muội rời đi, Lục Thiếu Du lưu lại trong phòng trầm tư, hiện tại Phi Linh môn đang gặp xu thế mưa gió nổi lên, chỉ mong lần này thuận lợi vượt qua.
Sau một lát, trên một đỉnh núi thuộc sơn mạch Phi Linh, Lục Thiếu Du trầm ổn tâm thần, kết xuất thủ ấn, một đạo huyết sắc quang mang hiện lên, một cỗ chân khí cường hãn tùy theo khuếch tán.
- Ngao!
Huyết quang thu liễm, trong tay Lục Thiếu Du hiện lên một thanh huyết đao, một thanh âm như long ngâm vang vọng dựng lên. Thanh âm xuyên thấu không gian, nhất thời chim bay cá nhảy trong sơn mạch hoảng loạn bỏ chạy.
Huyết đao dài chừng một thước hai ba, chuôi đao giống như có một đầu tiểu long xoay quanh, linh động chẳng khác gì vật sống.
Trên thân đao tràn ngập hào quang màu đỏ, lộ ra khí tức tịch mịch, huyết sắc quang mang lóe ra, mơ hồ có cỗ sát khí tràn ngập. Đây chính là “Huyết Lục” mà Lục Thiếu Du luôn đặt trong đan điền khí hải tẩm bổ.
Huyết Lục trải qua tẩm bổ, giờ phút này Lục Thiếu Du có thể rõ ràng cảm giác được giữa mình cùng Huyết Lục đã có một tia tâm Linh tương thông, phảng phất Huyết Lục đã trở thành một bộ phận của thân thể hắn, mơ hồ kéo theo chân khí của hắn lưu động, tựa như thông Linh, loại cảm giác này cực kỳ huyền ảo.
Đứng thẳng bất động, Lục Thiếu Du nhắm nghiền hai mắt, quanh thân tràn ra thổ hoàng sắc quang mang, một cỗ chân khí quỷ dị dần dần lan tràn, ở xa xa Tiểu Long, Thiên Sí Tuyết Sư, Nghịch Lân Yêu Bằng đều cảm giác được cỗ khí tức kia, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm, khí tức xen lẫn cỗ sát khí làm cho bọn chúng cảm thấy áp lực.