- Chưởng môn, mười ngày trước ta đã thông tri Đới Cương Tử, căn cứ trinh tám Ám đường hồi báo, Đới Cương Tử có chút bằng mặt không bằng lòng, tựa hồ sẽ không đem hết toàn lực.
Diệp Phi nói.
Sắc mặt Lục Thiếu Du nhất thời trầm xuống, hiện lên cỗ hàn ý.
- Chưởng môn, có vẻ Đới Cương Tử tựa hồ đã quên thân phận của mình.
Âu Dương Lãnh Tật trầm giọng nói.
- Nếu Đới Cương Tử đã quên thân phận của mình, sau chuyện này hãy nhắc nhở hắn đừng quên nữa.
Trong mắt Lục Thiếu Du hiện lên sát ý. Lúc ở sơn mạch Vụ Hải, Đới Cương Tử thái độ mập mờ, lập trường bất định, lần này Phi Linh môn gặp nạn, Quỷ Vũ tông lại làm như thế, Lục Thiếu Du vốn định lưu Quỷ Vũ tông thêm một thời gian, đợi Phi Linh môn phát triển tốt hơn một ít, nhưng giờ này xem ra không cần lưu lại nữa.
- Diệp đường chủ, báo cho Đới Cương Tử lần nữa, dùng ngữ khí nặng một chút, bất kể thế nào cũng phải phái người ngăn lại, dù sao vẫn có chút ưu đãi cho Phi Linh môn chúng ta.
Lục Thiếu Du nói.
- Ta biết nên làm thế nào.
Diệp Phi liền đáp.
- Hoa Mãn Lâu, Hoa Mãn Ngọc, hai ngươi phụ trách ngoại đường, từ mai trở đi ta sẽ an bài người cho các ngươi nhanh chóng quen thuộc hết thảy, các đường toàn diện đề phòng, tùy thời chuẩn bị ứng chiến.
Lục Thiếu Du nói.
- Dạ, chưởng môn!
Mọi người đứng dậy đáp, thanh âm quanh quẩn trong đại điện.
Lục Thiếu Du lập tức rời khỏi Ám đường, mọi người chuẩn bị rời đi.
Sáng hôm sau, không trung còn lưu vài ngôi sao muộn màng, mặt đất mông lung, như bao phủ một tầng lụa mỏng màu xám bạc.
Ngoài cửa sổ phòng Lục Thiếu Du, tiếng chim hót ríu rít, ánh nắng sáng sớm tràn vào qua cửa sổ.
Từ ngoài cửa sổ nhìn lại, bên trong sơn mạch Phi Linh giống như biển xanh bình tĩnh vô bờ, cơn gió thổi qua lá cây khô vàng lả tả rơi xuống đất, cấp cho Phi Linh sơn mạch như bao phủ thêm một tầng nhan sắc.