Ánh mắt Hoa Mãn Lâu trầm xuống, nhìn chăm chú vào mọi người nói.
- Hoa Mãn Lâu, giao ra bảo vật, Lan Lăng sơn trang nhất định sẽ bảo hộ ngươi chu đáo, nếu không đừng trách ta không nể tình hữu nghị mấy năm nay động thủ với ngươi.
Phí trưởng lão quát.
- Ha ha, chư vị đều mơ tưởng, cho dù Bách Thú cốc thật sự có bảo vật gì cũng không biết nên giao cho ai!
Hoa Mãn Ngọc chớp mắt nói.
- Hoa Mãn Ngọc, ngươi nói ra lời này là hi vọng chúng ta hỗn chiến lẫn nhau sao, nhưng lần này không như ngươi mong muốn, ta trước tiên giết ngươi, nếu Bách Thú cốc thật sự có bảo vật, tự nhiên sẽ lấy được.
Ngũ Quần Phàm cười lạnh một tiếng, thân ảnh lao thẳng về hướng Hoa Mãn Ngọc…
- Ngũ Quần Phàm, ta liều mạng với ngươi!
Hoa Mãn Lâu quát to một tiếng, thân hình nhảy dựng lên.
- Hoa Mãn Lâu, ngươi lui về đi!
Hai Vũ Suất trong Hắc Sát giáo lao tới, tung ra đạo công kích ngăn cản trước người Hoa Mãn Lâu, hai người này một Vũ Suất lục trọng, một ngũ trọng, nhất thời bao trùm Hoa Mãn Lâu.
- Hoa Mãn Ngọc, giao ra bảo vật tha cho ngươi khỏi chết!
Giờ phút này Ngũ Quần Phàm đã tới trước người Hoa Mãn Ngọc, thủ ấn kết xuất, một đạo thủ ấn nóng cháy áp xuống, không gian vặn vẹo trực tiếp chộp thẳng tới người Hoa Mãn Ngọc.
- Ngũ Quần Phàm, Bách Thú cốc cũng không phải dễ khi dễ.
Sắc mặt Hoa Mãn Lâu trầm xuống, đối phương có tu vi Vũ Suất thất trọng, mà nàng chỉ là Linh Suất nhị trọng, căn bản không thể đối kháng, nhưng vẫn cắn răng kết xuất thủ ấn, ngọc bài xuất hiện trong tay, một cỗ Linh lực truyền vào bên trong.
Lục Thiếu Du vẫn đang do dự không biết có nên ra tay hay không, giờ phút này Lan Lăng sơn trang, Linh Thiên môn cùng Hóa Vũ tông cũng chưa có ý xuất thủ, Lục Thiếu Du càng không dám vọng động.