- Phanh!
Hai người rơi xuống đất, chân khí uể oải, tuy là Vũ Suất bát trọng nhưng bị một kích liên thủ của hai mươi mấy Vũ Suất vẫn bị thương.
- Nhất tông nhất môn nhất giáo nhất trang, thù này, chúng ta sẽ tìm các ngươi đòi lại!
Lời vừa thốt ra, thân ảnh Hắc Bạch Vô Tường lập tức biến mất tại chỗ.
Nhìn thấy hai người bỏ chạy, nhưng không ai truy theo, ý nghĩ trong lòng họ người nào cũng biết, mục tiêu của họ là bảo vật Bách Thú cốc, về phần Hắc Bạch Vô Thường đã chạy cũng không cần đuổi theo.
Sắc mặt Lục Thiếu Du thoáng biến đổi, Hắc Bạch Vô Thường đi rồi, chỉ còn lại người của Nhất tông nhất trang nhất giáo nhất môn ở lại, phỏng chừng sẽ tranh đoạt một phen. Sau thoáng do dự, Lục Thiếu Du truyền âm cho Diệp Mỹ.
- Hai vị cốc chủ, Hắc Bạch Vô Thường đã đi rồi, nhưng tùy thời đều có thể trở về, ta xem chi bằng hai vị tới Lan Lăng sơn trang nghỉ chân trước thế nào, ở trong Lan Lăng sơn trang, hai người kia sẽ không dám tới tìm các ngươi gây phiền phức.
Phí trưởng lão đi tới trước mặt Hoa gia huynh muội nói.
- Ta thấy hay là hai vị cốc chủ đi tới Hắc Sát giáo đi, Hắc Sát giáo cách sơn mạch Vụ Hải gần nhất, Hắc Bạch Vô Thường sẽ không dám tới giương oai.
Ngũ Quần Phàm tiến lên nói.
- Cảm tạ ý tốt của chư vị trưởng lão, huynh muội chúng tôi sẽ không làm phiền.
Đôi mắt đẹp của Hoa Mãn Ngọc đảo qua mọi người, suy nghĩ trong lòng họ nàng làm sao không biết, họ vì bảo vật trong truyền thuyết của Bách Thú cốc mà tới, có ai thật tình để ý sự chết sống của huynh muội bọn họ.
- Hoa Mãn Ngọc, đừng có không biết xấu hổ, Hắc Bạch Vô Thường bị chúng ta đuổi đi rồi, muốn qua sông đoạn cầu hay sao.
Sắc mặt Ngũ Quần Phàm âm trầm, nhìn chăm chú vào Hoa Mãn Ngọc cùng Hoa Mãn Lâu nói, cỗ lãnh ý bắt đầu tràn qua.