̣p lại Lữ Tiểu Linh. (2)
Sưu.
Kình phong sắc bén đảo qua cổ, trong lòng Lục Thiếu Du ngẩn ra, lúc này hắn có thể cảm giác được sự đau rát từ trên cổ mình.
- Vì sao ngươi không né tránh?
Lữ Tiểu Linh kinh ngạc nhìn về phía Lục Thiếu Du. Đoản kiếm trong tay gần tới cổ Lục Thiếu Du thì thủ ấn thu lại, đoản kiếm lập tức dừng lại sát cổ Lục Thiếu Du không tiến thêm một phân.
Lục Thiếu Du cảm giác có một mùi hương nhàn nhạt chui vào trong mũi mình. Hắn mở hai mắt ra nhìn chăm chú vào Lữ Tiểu Linh trước mặt, nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ kia. Ba năm không gặp nàng vẫn ngây ngô như trước, lại thêm vài phần quyến rũ.
- Nàng muốn giết ta ta sao có thể trốn. Chết ở trong tay nàng ta c*̃ng không oán hận.
Lục Thiếu Du nhìn nữ tử tuyệt mỹ trước mắt rồi nói. Ánh mắt không biết từ khi nào đã chuyển sang chế độ thâm tình.
Nhìn ánh mắt c*̉a Lục Thiếu Du, Lữ Tiểu Linh không khỏi run lên. Lập tức chu miệng, đoản kiếm trong tay lại kề sát vào cổ Lục Thiếu Du. Lục Thiếu Du có thể cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo từ trên cổ truyền tới. Đoản kiếm này tuyệt đối không phải phàm vật.
- Lẽ nào ngươi nghĩ ta không dám giết người thật sao? Ngươi lại dám gạt ta rồi tự mình chạy trốn. Hôm nay ta phải cho ngươi biết hậu quả c*̉a việc lừa bản tiểu thư.
Lữ Tiểu Linh cắn răng, ánh mắt nhìn thẳng về phía Lục Thiếu Du. Trong ánh mắt có một chút u oán. Đoản kiếm trong tay lại càng gần cổ Lục Thiếu Du hơn một chút.
Nhìn ánh mắt u oán này đột nhiên trong lòng Lục Thiếu Du có chút xúc động. Lập tức thu hồi sự xúc động này.
Lúc này, hai người hấp dẫn vô số ánh mắt nghi hoặc c*̉a mọi người chung quanh.
Vương trưởng lão đi theo phía sau Lữ Tiểu Linh c*̀ng với Lưu trưởng lão không biết từ khi nào một trước một sau bao vây lấy Lục Thiếu Du.