̀n hùng hội tụ.
Thân ảnh màu trắng lạnh nhạt nói. Thanh âm vừa dứt, sắc mặt thân ảnh màu trắng này lập tức nghi hoặc nhìn về không trung phía xa.
- Ai dà, không nghĩ tới ở đây lại có náo nhiệt như vậy. Xem ra chúng ta đã tới chậm.
Lúc này một tiếng cười vang lên. Thanh âm vừa dứt một đầu yêu thú màu trắng trong nháy mắt xuất hiện trong bầu trời.
- Ngọc tỷ, tỷ không sao chứ?
Trên lưng yêu thú màu trắng, một thân ảnh tuyệt mỹ nhanh chóng nhảy xuống rồi lập tức đi tới bên người nữ tử dã tính kia, chính là Diệp Mỹ một đường nhanh chóng đi tới.
Lục Thiếu Du vốn đang tìm kiếm ở phụ cận lúc này nghe được thanh âm ầm ầm thu hút kia lập tức chạy qua đây. Từ trong miệng Diệp Mỹ hắn đã nghe được, hai người phía dưới kia là huynh muội Hoa gia.
Lúc này ánh mắt Lục Thiếu Du c*̃ng đánh giá hai người. Từ trong miệng Diệp Mỹ Lục Thiếu Du c*̃ng biết thực lực c*̉a hai người. Hoa Mãn Lâu là Vũ Suất ngũ trọng, Hoa Mãn Ngọc là Linh Suất nhị trọng. Đều có tu vi không kém. Ánh mắt đánh giá Hoa Mãn Lâu kia, quả thực thân chừng hai thước năm, dáng người to lớn. Hoa Mãn Ngọc kia vô c*̀ng mền mại, dung nhan tuyệt mỹ lại thêm vẻ dã tính cuồng nhiệt, làn da màu nâu khiến cho Lục Thiếu Du không khỏi nhìn thêm vài lần. Diệp Mỹ c*̃ng không nói sai, Hoa Mãn Ngọc này quả thực là mỹ nữ.
- Diệp Mỹ, sao muội lại tới đây?
Nhìn thấy Diệp Mỹ, lúc này Hoa Mãn Ngọc vô c*̀ng kinh ngạc.
- Chúng ta đi tìm tỷ c*̃ng lâu rồi, hai người vẫn tốt chứ?
Diệp Mỹ nhìn Hoa Mãn Ngọc và Hoa Mãn Lâu nói. Lúc này nàng c*̃ng nhìn ra đường, dường như những ngày qua hai người c*̃ng không dễ chịu chút nào.
- Các ngươi.
Ánh mắt Hoa Mãn Ngọc nhìn vào Khí Vương Úc Khánh và Lục Thiếu Du. Lúc này nhìn thấy Thiên Sí Tuyết Sư trên không nàng c*̃ng vô c*̀ng kinh ngạc. Loại yêu thú có huyết mạch như vậy khó có thể thấy được.