̣c Khí Vương. (1)
Vốn thực lực c*̉a Bạch Linh muốn đánh chết Vũ Suất cửu trọng c*̃ng không có vấn đề gì. Đây chỉ là một Vũ Suất tứ trọng và ngũ trọng mà thôi. Càng không thể đặt lên bàn cân.
Ánh mắt rơi vào trên người Khí Vương Úc Khánh, Lục Thiếu Du vô c*̀ng cảm thấy vô c*̀ng hứng thú.
- Đúng là bỉ nhân, Khí Vương ta không dám nhận, đa tạ tiểu ca cứu mạng, sau này gặp lại ta sẽ tạ ơn cứu mạng ngày hôm nay.
Khí Vương Úc Khánh thi lễ. Tuy rằng lúc này biết thiếu niên trước mặt này chỉ có tu vi Vũ Tướng, thế nhưng lại dùng tu vi Vũ Tướng đánh chết Vũ Suất nhất trọng, lại có yêu thú thất giai bên người cho nên nào dám xem thường.
- Tạ ơn thì không cần. Ta c*̃ng không định cứu ngươi. Ngươi có chết hay không c*̃ng không liên quan tới ta. Giao ra linh khí ta cho ngươi chết dễ dàng một chút. Bằng không sẽ cho ngươi chết vô cùng thống khổ.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói. Nụ cười lúc này mang theo hàn ý ngập tràn.
- Tiểu ca, ngươi không nên nghe huynh đệ Quách thị nói láo, ta không có Linh khí gì hết.
Nhìn Lục Thiếu Du vừa mới mỉm cười lúc này lại tràn ngập hàn ý, sắc mặt Úc Khánh lập tức xấu xí, hắn thật không ngờ Lục Thiếu Du lật mặt so với trở mình còn nhanh hơn.
- Mặc kệ ngươi có hay không ta c*̃ng sẽ giết ngươi. Ta c*̃ng không muốn mất nhiều thì giờ với ngươi.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói. Lập tức hắn xoay người nói với Bạch Linh ở phía sau.
- Bạch Linh, giết tên không nói thật này đi. Trên đời này thứ ta ghét nhất chính là đám người không nói thật.
- Không thành vấn đề, ta c*̃ng không thích người không nói thật.
Bạch Linh lạnh lùng nói xong lập tức đi tới trước người Khí Vương Úc Khánh, một đạo chưởng ấn nhanh chóng đánh xuống.
- Tiểu ca, thả cho ta một con đường sống, ta sẽ đem linh khí cho ngươi.