́y mắt trở mặt.
Mà Liệt Thiên Cửu Kích kia tuy rằng gần đây hắn đã lĩnh ngộ được một chút về thuộc tính thổ, thế nhưng cuối c*̀ng có thể thi triển ra Liệt Thiên Cửu Kích hay không thì Lục Thiếu Du c*̃ng không chắc chắn lắm.
Cho nên hai con bài chưa lật cực mạnh này Lục Thiếu Du c*̃ng chưa hoàn toàn yên tâm. Nếu như tổng hợp lại, Lục Thiếu Du phỏng đoán bằng vào thực lực c*̉a hắn có thể đánh chết Vũ Suất nhất trọng, đối với Vũ Suất nhị trọng c*̃ng không cần chạy trối chết. Thực lực như vậy c*̃ng coi như không tồi rồi.
- Tiểu tử, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Hai tên Vũ Suất ngũ trọng và tứ trọng kia nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du, hàn ý c*̀ng với sát ý ngập trời bắn ra.
- Không phải các ngươi muốn đối phó với Khí Vương Úc Khánh gì đó sao? Ta đợi các ngươi là được. Bằng không Khí Vương Úc Khánh kia sẽ bỏ chạy đó.
Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn hai người rồi khẽ nở nụ cười, trong mắt c*̉a hắn lúc này Khí Vương Úc Khánh đang len lén bỏ chạy.
- Tiểu tử hỗn đản.
Sắc mặt Khí Vương Úc Khánh tức thì đại biến, vốn hắn định nhân cơ hội chạy trốn thế nhưng vừa mới nhích người thì đã bị Lục Thiếu Du phá hủy dự định.
- Lão đại, huynh đi đánh chết Úc Khánh, để đệ băm vằm tiểu tử này ngàn mảnh.
Vũ Suất tứ trọng kia hét lớn.
- Tốt, mau giết tiểu tử kia, đừng kéo dài quá lâu dẫn tới sự chú ý c*̉a người khác.
Hàn ý trong mắt Vũ Suất ngũ trọng chợt lóe, thân thể lập tức lao về Khí Vương Úc Khánh, tiếp theo, Vũ Suất tứ trọng kia c*̃ng lao thẳng về phía Lục Thiếu Du.
- Tiểu tử, ta phải băm vằm ngươi thành ngàn mảnh.
Hàn ý bắn ra. Trong tay Vũ Suất tứ trọng này xuất hiện một thanh hàn đao. Chân khí bạo phát, đao mang xuất hiện khiến cho không gian gấp khúc. Đao mang trong nháy mắt mang theo thanh âm bạo liệt lao thẳng về phía Lục Thiếu Du. Một chiêu đơn giản thế nhưng thanh thế c*̉a nó so với Vũ Suất nhất trọng kia là một trời một vực.