́n đấu kịch liệt với Vũ Suất.
- Thanh Linh Khải Giáp.
Khẽ quát lên một tiếng, vòng xoáy dưới chân Lục Thiếu Du chợt lóe, thân ảnh dưới đao mang này trực tiếp lấy một tốc độ quỷ nhị tránh thoát.
Phanh Phanh Phanh.
Đao mang do Vũ Suất nhất trọng kia đánh xuống trực tiếp va chạm với mặt đất. Tức thì trên mặt đất xuất hiện vô số vết nứt nẻ, những cái khe nứt chạy dài ra chung quanh. Vô số cây đại thụ che trời nổ tung. Gỗ vụn bắn ra tứ phía.
- Đây là tốc độ c*̉a Vũ Suất nhất trọng sao? Quả thực ngươi khiến cho ta quá thất vọng.
Thân ảnh Lục Thiếu Du xuất hiện cách đó chừng trăm thước. Ánh mắt nhìn vào Vũ Suất nhất trọng kia rồi lạnh nhạt nói. Mà lúc này toàn thân Lục Thiếu Du đã được bao phủ bởi từng lớp lân phiến.
Nhìn Thanh Linh Khải Giáp bao trùm cơ thể Lục Thiếu Du, Khí Vương Úc Khánh phía xa còn có hai Vũ Suất kia c*̃ng vô c*̀ng kinh ngạc.
- Muốn chết.
Sắc mặt Vũ Suất nhất trọng trầm xuống. Lúc này dường như mặt mũi c*̃ng đã mất hết. Đại đao trong tay chuyển động. Đao mang sắc bén lần thứ hai hung hăng cắt vỡ không gian mang theo kình khí cường hãn tạo thành thanh âm vang vọng trong không trung bắn về phía Lục Thiếu Du.
Nhìn thấy công kích lần thứ hai c*̉a Vũ Suất nhất trọng này, sắc mặt Lục Thiếu Du vẫn không biến đổi. Quang mang chợt lóe, quanh thân lập tức được bao phủ bởi một vòng xoáy. Quanh thân thể hắn lúc này mơ hồ vang lên tiếng xé gió trầm thấp rồi đột nhiên thân ảnh biến mất một cách vô c*̀ng quỷ dị. Bằng mắt thường c*̃ng có thể thấy được thân ảnh Lục Thiếu Du nhanh chóng rời khỏi đao mang rồi biến mất. Đao mang đánh xuống mặt đất.
Phanh Phanh.
Đao mang cắt ngang không gian mang theo kình khí khủng bố bổ xuống mặt đất nơi Lục Thiếu Du vừa đặt chân. Đao mang hạ xuống tức thì khiến cho toàn bộ mặt đất rung động. Trong thanh âm bạo liệt, một cái khe lớn từ vị trí đao mang bổ xuống kéo dài ra chung quanh.