́t Đới Đường. (2)
- Mọi người dừng tay, Đới Đường đã chết, kẻ nào còn phản kháng nữa giết không tha.
Đới Cương Tử lăng không mà đứng ở trên bầu trời, trong tay xách lấy thi thể c*̉a Đới Đường.
Phanh Phanh.
Trên ngọn núi, đám người c*̉a Đới Đường nhìn nhau lập tức ngừng cuộc chiến và hạ binh khí xuống. Đới Đường đã chết, cho dù bọn họ chiếm được thế thượng phong, và cho dù liều mạng hơn nữa c*̃ng là vô ích.
- Đới tông chủ, ở đây giao cho ngươi.
Nhìn thấy cảnh này sắc mặt Lục Thiếu Du hiện lên vẻ vui mừng. Ánh mắt ý bảo Lộc Sơn lão nhân và Thanh Hỏa lão quỷ, ngay lập tức ba người đi về phía sau hậu sơn.
Phanh Phanh.
Dưới sườn núi, thanh âm bạo liệt vang lên không dứt khiến cho toàn bộ ngọn núi rung động.
Trong hắc mang khắp bầu trời kia, không gian liên tục rung động, giống như tùy thời sẽ nổ tung vậy.
- Đông Vô Mệnh, lão phu sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Bên trong hắc vụ, âm thanh già nua rít gào. Đột nhiên toàn bộ hắc vụ bành trướng, một cỗ lực lượng mạnh mẽ khiến cho không gian vặn vẹo xuất hiện.
Đám khói độc màu đen đậm đặc lúc này đang dãn ra, tỏa ra mùi vị khó ngửi. Năng lượng ba động kịch liệt khiến cho tim người ta đập nhanh không ngớt, dường như người ở bên trong đang ngưng tụ một đạo công kích mạnh mẽ gì đó.
Cảm nhận được chuyện này, sắc mặt Đông Vô Mệnh trầm xuống. Hắn đương nhiên có thể biết được những thứ xảy ra trong khói độc c*̉a mình. Đới lão quỷ bên trong đã dùng toàn lực, khói độc c*̉a hắn không thể vây khốn Đới lão quỷ được bao lâu nữa.
Phanh Phanh.
Từ phía bên trong khói độc đột nhiên có một tiếng nổ tung vang lên, tức thì khói độc giống như sóng lớn b*n r* chung quanh. Không gian rung động kịch liệt. Năng lượng kinh khủng như một cơn lốc b*n r* bốn phía. Toàn bộ ngọn núi theo đó mà lắc lư, giống như có một cơn địa chấn vừa quét qua vậy.