́t Đới Đường. (1)
Lục Thiếu Du nhìn vào thi thể trưởng lão họ Đoạn này, quả thực vô c*̀ng đáng tiếc, nếu như có thể để cho hắn thôn phệ vậy thì hiệu quả sẽ vô c*̀ng lớn, quả thực vô c*̀ng đáng tiếc a.
Gỡ xuống chiếc nhẫn trữ vật trên tay Linh Tướng cửu trọng này, thân ảnh Lục Thiếu Du biến mất tại chỗ.
Trên sân rộng, tiếng giết chóc từ bốn phía vang lên. Thanh âm bạo liệt không dứt bên tai, người vốn trước đó là đồng môn đệ tử thì lúc này c*̃ng hạ thủ không có chút lưu tình nào, có thể đây chính là bản tính c*̉a con người.
Ở một chỗ trên sân rộng, dưới một cỗ khí tức cuồng bạo có hai đạo thân ảnh đang bị bảy đạo thân ảnh bao vây.
Trong vòng công kích này, không gian quanh người Lộc Sơn lão nhân lắc lư. Một đạo công kích trong tay khiến cho không gian trong nháy mắt như đọng lại, cuối c*̀ng nhanh chóng đánh về phía Đới Đường.
Phanh Phanh.
Trước người Đới Đường, một cỗ chân khí phô thiên cái địa bạo phát ra, trong nháy mắt chống lại một quyền c*̉a Lộc SƠn lão nhân. Dưới một quyền này không gian bốn phía không ngừng lắc lư. Bước tiến c*̉a bảy người c*̃ng dừng lại một chút, thế nhưng thủy chung vẫn không thể đột phá được.
- Ha ha, tàn trận này quả thực có chút quỷ dị nha.
Lộc Sơn lão nhân khẽ cười nói.
- Hai vị cung phụng, tốc chiến tốc thắng đi, chúng ta vẫn còn có chuyện khác cần làm.
Thanh âm c*̉a Lục Thiếu Du nhanh chóng vang lên, rồi thân ảnh c*̉a Lục Thiếu Du xuất hiện ở trên sân rộng.
Ánh mắt hắn nhìn đám người Đới Đường tạo thành trận pháp c*̃ng có chút kinh ngạc. Trận pháp này dưới sự phối hợp c*̉a bảy người uy lực tăng cường gấp mấy lần, quả thực có chút kỳ diệu. Quỷ Vũ Tông chung quy c*̃ng không phải thế lực bình thường, thủ đoạn trong tông c*̃ng không ít.
- Ha ha, không thành vấn đề, phá trận thôi.