́n Quỷ Vũ Tông. (3)
- Là một tàn trận, thế nhưng muốn phá c*̃ng có chút phiền phức.
Lộc Sơn lão nhân nhướng mày nói.
Sắc mặt Đới Đường lúc này vô c*̀ng bình tĩnh. Thất tinh sát trậ này đương nhiên hắn có chút hiểu rõ. Tuy rằng bảy người Đới Đường thực lực không mạnh cho lắm, thế nhưng bảy người phối hợp thì thực lực đại tăng, chỉ sợ muốn phá trận c*̃ng không phải chuyện dễ dàng.
Ngọn núi c*̉a Quỷ Vũ Tông vô c*̀ng khổng lồ, khoảng cách từ đỉnh núi cho tới phía sau núi c*̃ng không ngắn. Phía sau núi, từng tảng đá kỳ lạ san sát, cây cối xum xuê, rặng trúc liên miên. Sườn núi có mây mù lượn lờ, trên vách núi đột nhiên có một con đường nhỏ.
Lúc này trên một thạch bích, có một cái cửa đá lớn xuất hiện. Một đạo thân ảnh đáp xuống mặt đất. Trước tiên thân ảnh này đánh ra từng đạo thủ ấn, trong nháy mắt có một cỗ lưu quang màu đen khuếch tán, ầm ầm đánh vào bên ngoài cửa đá.
- Là kẻ nào xông vào Quỷ Vũ Tông ta?
Trong cửa đá lập tức có một thanh âm già nua truyền ra. Cửa đá nổ tung, một đạo thân ảnh từ bên trong lao ra.
- Ha ha, Đới lão quỷ, ngươi vẫn chậm một bước. Có lẽ ngươi không nghĩ tới có người sẽ đánh tới cửa nhà ngươi chứ?
Đông Vô Mệnh lớn tiếng cười. Cuối c*̀ng một đạo thủ ấn được kết, tức thì toàn bộ cửa đá trong khoảnh khắc xuất hiện khói độc màu đen.
Rồi nháy mắt, toàn bộ không gian được bao phủ bởi một làn khói đen.
- Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh, là ngươi, ngươi tới Quỷ Vũ Tông ta làm gì?
Trong làn khói độc tức thì có một tiếng quát kinh hãi vang lên.
- Không có gì, nhi tử ngươi nhờ ta tới giết ngươi, lấy Quỷ Vũ Tông c*̉a ngươi mà thôi.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh cười nhạt một tiếng.
- Đông Vô Mệnh, ta không để yên cho ngươi.
Nói xong, thanh âm bên trong làn khói đen nấc c*̣t, từng tiếng nổ kinh thiên vang lên trong bầu trời. Người ở bên trong đã bắt đầu công kích. Mỗi một đạo công kích đánh ra đều khiến cho không gian gấp khúc rồi bị tàn phá.