̉ Vũ Tông. (1)
Mấy vị trưởng lão lúc này nhìn nhau, Phó tông chủ hai ngày chưa trở về, cho nên có tám phần đã xảy ra chuyện, thế nhưng hiện tại trở về thì có chút...
Trong lòng mấy vị trưởng lão đều hiểu rõ, nếu cứ như vậy trở về thì căn bản không thể ăn nói với trong tông. Lẽ nào bọn họ lại nói cả đám người tới bên ngoài cửa Phi Linh môn, bảo vệ bên ngoài hai ngày rồi trở về sao? Có lẽ đến lúc đó toàn bộ bọn họ đều bị xử lý. Thế nhưng nếu như không quay về, bọn họ c*̃ng không dám hạ thủ với Phi Linh môn.
- Trưởng lão, bằng không chúng ta trở về đi. Phi Linh môn quá quỷ dị, mấy ngày nay ngay cả một bóng người chúng ta c*̃ng không thấy.
Một người trưởng lão khác nói.
- Được rồi, chúng ta...
Vị trưởng lão có tu vi Vũ Tướng thất trọng kia do dự một lát rồi cắn răng nói.
Sưu.
Lời còn chưa dứt, một đạo thân ảnh trong nháy mắt phá không mà tới.
- Là Phó tông chủ, Phó tông chủ đã trở về.
- Tham kiến Phó tông chủ.
Mọi người lập tức hành lễ, bộ dáng như trút được gánh nặng, mấy người trưởng lão c*̃ng thở dài một hơi.
Sắc mặt Đới Cương Tử tái nhợt, làn da trên người tuy rằng đã bắt đầu khôi phục, thế nhưng dưới quần áo vẫn vô c*̀ng thê thảm. Nơi nơi đều có vết tích, lúc làn da khôi phục lại kéo theo đau đớn khó chịu, điều này khiến cho Đới Cương Tử đối với Đới Đường càng thêm hận.
- Phó tông chủ, ngươi làm sao vậy? Hai ngày nay người đi nơi nào, Lưu trưởng lão hắn....
- Phó tông chủ? Lẽ nào ta chỉ có thể là Phó tông chủ sao?
Sắc mặt Đới Cương Tử trầm xuống, hiện tại nghe được ba chữ Phó tông chủ khiến cho hắn cực kỳ không vui.
- Tông... Chủ.
Một trưởng lão sắc mặt nghi hoặc nói:
- Hiện tại chúng ta nên làm sao bây giờ? Lưu trưởng lão tối hôm qua đã bị cường giả đánh lén, có lẽ đã lành ít dữ nhiều.