- Đới Cương Tử, thật ra ta có một biện pháp, không biết ngươi có dám dùng hay không. Thế nhưng vì tương lai c*̉a Phi Linh môn ta và Quỷ Vũ Tông, ta sẽ c*̀ng ngươi đánh cược một phen.
Lục Thiếu Du mở miệng nói.
- Lục chưởng môn có biện pháp gì, tới lúc này Đới Cương Tử ta dù chết ta c*̃ng sẽ làm.
Đới Cương Tử lập tức nói với Lục Thiếu Du.
- Thực lực c*̉a Phi Linh môn ta ngươi c*̃ng thấy đó, bằng vào thực lực c*̉a ngươi là thế lực c*̉a ngươi muốn giết Đới Đường chỉ sợ rất khó.
Lục Thiếu Du nói xong rồi dừng lại một chút, tiếp tục nói:
- Nhưng chúng ta có thể giúp ngươi đánh chết Đới Đường, về phần cha ngươi chúng ta c*̃ng có thể giúp ngươi liều mạng, giúp ngươi loại bỏ trở lại lớn nhất trên con đường trở thành tông chủ.
- Đánh chết Đới Đường không thành vấn đề, thế nhưng cha ta...
Đới Cương Tử có chút do dự không quyết, dù sao người này c*̃ng là phụ thân c*̉a hắn.
- Đới Cương Tử, cha ngươi có đem ngươi đặt vào trong mắt không? Luận thực lực, luận tài trí, luận uy vọng tại trong tông, so với Đới Đường kia ngươi không thua kém chút nào. Nếu như ngươi là tông chủ, mấy năm nay Quỷ Vũ Tông chỉ sợ đã phát triển thêm một bậc. Thế nhưng ngươi lại không có cơ hội, ngươi vẫn chỉ là Phó tông chủ mà thôi. Cha ngươi căn bản không đem ngươi đặt vào trong mắt. Vì vậy Đới Đường mới dám giết ngươi, mới dám làm gì thì làm.
Nhìn Đới Cương Tử, Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói.
- Nam tử hán đại trượng phu há có thể quan tâm tới tiểu tiết. Nhất tướng công thành vạn cốt khô, giết một là tội đồ, giết vạn là anh hùng. Giết trăm vạn là anh hùng trong anh hùng. Nói cách khác, muốn mưu đồ sự nghiệp thì đừng quan tâm tới ánh mắt người đời, đừng quan tâm tới người đời nói gì. Phóng mắt nhìn xem trăm ngàn năm qua có bậc kiêu hùng nào không giết người hay không? Ngươi đừng để ta thất vọng.