- Đới Cương Tử, không nghĩ tới ngươi lại trốn được. Đáng tiếc vận khí c*̉a ngươi quả thực không tốt cho lắm.
Nói xong, một yêu thú màu trắng xuất hiện trước mặt Đới Cương Tử.
- là ngươi...
Ngẩng đầu nhìn vào yêu thú xuất hiện trong bầu trời, hận ý mang theo vẻ mừng thầm trong mắt Đới Cương Tử trong nháy mắt như bị dội một chậu nước lạnh, trong lòng đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo.
- Ngươi trốn không thoát đâu.
Lục Thiếu Du nói, người trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư là Lục Thiếu Du.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du, sắc mặt Đới Đường xám ngắt. Lúc này hắn biết cơ hội đào tẩu đã rất xa vời, c*̃ng không biết Thanh Hỏa lão quỷ và Lộc Sơn lão nhân có ở gần đây không.
- Mau đuổi theo, đừng để cho Đới Cương Tử chạy thoát.
Sưu Sưu.
Phía xa, có mấy đạo thân ảnh trong nháy mắt lăng không mà tới. Trong nháy mắt đã xuất hiện trong bầu trời, chính là Quỷ Ảnh La Sát Diệp Phi đang vô c*̀ng sốt ruột. Hoàng Phủ Kỳ Tùng, Lý Trì Chính, Âu Dương Lãnh Tật, Tương Viễn Quan, Khang Tử Vân. c*̃ng chỉ có sáu người này hiện nay mới có thể lăng không mà đi.
- Tham kiến chưởng môn.
Sáu người nhìn thấy Lục Thiếu Du tức thì kinh hoảng hành lễ, thế nhưng khóe miệng lại đang cười thầm.
- Sáu người các ngươi trông coi không tới nơi tới trốn, lát nữa xử lý các ngươi. May mà Đới Cương Tử bị ta phát hiện bằng không ta làm sao ăn nói với Đới Đường, mau đưa người đi bắn hắn trở về cho ta.
Lục Thiếu Du lạnh lùng nói với sáu người.
- Vâng, chưởng môn.
Sáu người bối rối đáp.
- Các ngươi thả ta ra, ta và các ngươi c*̃ng không có thù oán quá lớn.
Nhìn thấy đám người Âu Dương Lãnh Tật chạy tới, sắc mặt Đới Cương Tử xám như tro tàn, toàn thân uể ỏa. Những thứ mà hai ngày nay hắn phải chịu đựng khiến cho hắn sống không bằng chết, vô c*̀ng thê thảm. Nghĩ tới mà trong lòng phát lạnh.