̃ Tướng bát trọng. (2)
Nhịn xuống cảm giác mừng như điên trong lòng, Đới Cương Tử tiếp tục kêu thê thảm. Cấm chế được buôn lỏng, thế nhưng loại đau đớn tận xương cốt này vẫn đang được duy trì, mà Đới Cương Tử vừa chịu đau đớn lại vừa đang nghĩ biến pháp giải cấm chế trong kinh mạch, huyệt đạo trên người.
Cách thạch thất không xa, mấy đạo thân ảnh khẽ mỉm cười, Âu Dương Lãnh Tật nói:
- Cấm chế c*̉a Lộc Sơn cung phụng bắt đầu buông lỏng, có lẽ mấy canh giờ sau Đới Cương Tử có thể thoát thân. Đến lúc đó chúng ta lại diễn một tuồng kịch là được.
- Chưởng môn quả thực là độc. Chỉ sợ tới lúc đó Đới Cương Tử không tin c*̃ng khó. Hiện tại đối với vị chưởng môn này ta đã phục sát đất.
Hoàng Phủ Kỳ Tùng nói.
- Vị chưởng môn này quả thực không đơn giản.
Diệp Mỹ bình thường ít nói lúc này c*̃ng khẽ lên tiếng:
- Ai mà đắc tội với chưởng môn chỉ sợ sẽ phải hối hận.
Đêm khuya, giờ tý, trên trời cao bóng đêm bao phủ, thi thoảng có mấy ngôi sao hiện lên trong bầu trời, một cơn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua.
Ngoài Phi Linh môn, vạn vật im lìm, hai nghìn đệ tử Quỷ Vũ Tông lúc này c*̃ng bắt đầu tu luyện.
Đột nhiên trong lúc đó, không khí chung quanh dường như xuất hiện một loại khí tức quỷ dị, khí tức này lấy một tốc độ kinh khủng nhanh chóng khuếch tán.
Sưu
Bỗng dưng không gian chung quanh mấy vị trưởng lão Quỷ Vũ Tông đột nhiên gấp khúc, một cỗ kình phong xuất hiện.
- Có người đánh lén, mau chuẩn bị.
Mấy người trưởng lão liền quát lớn. Thế nhưng còn chưa nói xong, một đạo bóng trắng đột nhiên chợt lóe trước mặt bọn họ, tốc độ quá nhanh khiến cho bọn họ không thể thấy rõ. Không gian gấp khúc, tất cả chỉ trong nháy mắt mà thôi.
- Ai đánh lén? Phi Linh môn đánh lén chúng ta.
- Chạy mau...
Trong Quỷ Vũ Tông tức thì hoảng loạn. Chờ sau khi mọi người bình tĩnh lại, tất cả lại vô c*̀ng yên tĩnh, trong Phi Linh môn c*̃ng không có ai lao ra.