̃ Tướng bát trọng. (1)
Đêm tới, màn đên bao phủ trên trời cao. Trong phòng Lục Thiếu Du, thân thể nho nhỏ c*̉a Tiểu Long đang xoay quanh tay Bạch Linh, có vẻ vô c*̀ng thân thiết.
- Bạch Linh, thời gian biến ảo c*̉a nàng dường như đã dài hơn không ít.
Trong phòng, Lục Thiếu Du nói. Từ lúc chạng vạng tối cho tới bây giờ đã trải qua hai canh giờ, Bạch Linh vẫn ở trong trạng thái hình người.
- Thực lực c*̉a ta hiện tại hẳn đã tới lục giai đỉnh phong, lại thêm tâm cảnh hẳn có thể bảo trì trạng thái này chừng sáu bảy canh giờ.
Bạch Linh cười nói.
Lục Thiếu Du mỉm cười, lục giai đỉnh phong, thực lực lần thứ hai lại tăng trưởng.
- Thực lực c*̉a nàng, hiện tại đối phó với Vũ Suất cửu trọng được không?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Không thành vấn đề. Đánh chết có chút khó khăn. Thế nhưng c*̃ng không phải không làm được.
Bạch Linh nói.
- Vậy là tốt rồi.
Lục Thiếu Du cười thỏa mãn, sự lo lắng mấy ngày trước hiện tại hắn c*̃ng có thể yên lòng.
Một lát sau, Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn về phía xa, khóe miệng hiện lên nụ cười quỷ dị rồi khoanh chân ngồi xuống. Lục Thiếu Du hồi tưởng tới sự kiện ban sáng. Sau khi hắn tiến vào cảnh giới huyền ảo kia không ngờ lại tu luyện thành công Tam Thiên Lưu Vân Thủ mà hắn tu luyện mấy tháng c*̃ng không thành công.
Trong cảnh giới huyền ảo này, Lục Thiếu Du hồi tưởng lại, dường như bản thân hắn đã lĩnh ngộ thứ gì đó, thế nhưng quá mông lung, căn bản không thể nắm lấy. Hình như là bản thân hắn đột nhiên tiếp cận được với phong thuộc tính, loại ý cảnh này không thể dùng từ ngũ để hình dung, không thể nói thành lời.
Nhớ lại cảnh giới huyền ảo này, Lục Thiếu Du c*̃ng phỏng đoán, Tam Thiên Lưu Vân Thủ có thể miễn cưỡng coi như tu luyện thành công, tìm được loại cảm giác này, có lẽ hắn c*̃ng sắp tu luyện thành công được Liệt Không Cửu Kích và Liệt Viêm Quyền. Đặc biệt là Liệt Thiên Cửu Kích, nếu như tu luyện thành công, lại phối hợp với Huyết Lục, Lục Thiếu Du vô c*̀ng chờ mong, có lẽ tới lúc đó hắn lại có thêm một con bài chưa lật lớn.