́t giữ Đới Cương Tử.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt cười.
- Tiểu tử, muốn chết. Ta muốn giết ngươi dễ như trở bàn tay.
Đới Cương Tử lập tức cả giận nói.
- Vậy thì cứ tới thử xem, chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh đó. Bằng không chức vị tông chủ Quỷ Vũ Tông tại sao lại không tới tay ngươi.
Lục Thiếu Du khẽ cười nói.
- Tiểu tử, nhận lấy cái chết.
Đới Cương Tử cả giận nói, không gian quanh người giống như co lại, trong nháy mắt lao thẳng về phía Lục Thiếu Du. Một cỗ chân khí bàng bạc tuôn ra.
Hai cánh Thiên Sí Tuyết Sư rung lên, hai cỗ khí lưu trong nháy mắt được đánh ra, thân thể hóa thành một đạo bạch quang trong nháy mắt bắn về phía trước.
- Tiểu tử, xem ngươi trốn chỗ nào.
Đới Cương Tử phẫn nộ quát một tiếng, thân thể nhanh như thiểm điện lăng không đuổi theo. Một vũ giả Vũ Suất, tốc độ hiện tại không thua kém Thiên Sí Tuyết Sư chút nào.
- Đới Cương Tử, có bản lĩnh thì tới đây, chỉ sợ ngươi không có loại bổn sự này.
Lục Thiếu Du cười to, Thiên Sí Tuyết Sư nhanh chóng bắn về phía xa.
- Đừng tưởng rằng có Thiên Sí Tuyết Sư mà ngươi có thể chạy thoát.
Đới Cương Tử nổi giận lập tức điên cuồng đuổi theo. Trong nháy mắt vọt qua mấy đỉnh núi rồi biến mất trong không trung.
Trước cửa Phi Linh môn, hai nghìn đệ tử Quỷ Vũ Tông vô c*̀ng sửng sốt. Trên lưng yêu thú phi hành kia, mấy trưởng lão Vũ Tướng và hộ pháp Vũ Phách c*̃ng như vậy. Đới Cương Tử đuổi theo Lục Thiếu Du, bọn họ c*̃ng không biết nên chạy vào trong Phi Linh môn mới tốt, hay là ở bên ngoài mới tốt. Cuối c*̀ng bọn họ không biết làm gì khác hơn là ở ngoài Phi LInh môn chờ Đới Cương Tử trở về.
Bên trong Phi Linh môn vô c*̀ng yên tĩnh, dường như căn bản mọi người không biết Quỷ Vũ Tông tới, yên tĩnh một cách thần kỳ.