̉ Vũ Tông. (2)
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi xuống, quanh thân được bao phủ bởi một vòng quang mang, không ngừng luyện hóa đám chân khí vừa được thôn phệ vào trong cơ thể.
Ánh mắt mấy linh giả còn lại trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư vô c*̀ng kinh hoàng, nhưng vì toàn thân bị cấm chế, cho nên không thể nhúc nhích.
Trong thành Thiên Nhất, tiếng chém giết kinh thiên động địa kia sau khi chấm dứt thì lúc này mới có mấy người lá gan lớn một chút mở cửa ra, bắt đầu đi về phía sân rộng tràn ngập mùi máu tươi.
Đại chiến vừa rồi, c*̃ng không phải tất cả mọi người đều trốn vào, trong thành Thiên Nhất dòng người qua lại c*̃ng có vũ giả, trong đó c*̃ng không thiếu Vũ Phách, thậm chí còn có mấy Vũ Tướng. Những vũ giả này đều ở phía xa nhìn chăm chú vào cảnh chém giết kia. Những yêu thú khổng lồ kia xuất hiện khiến cho bọn họ chỉ có thể trốn ở xa không dám lộ diện, không thể làm gì khác hơn là âm thầm nhìn xem.
Khi mấy đầu yêu thú và đệ tử Phi Linh môn rời đi lúc này mấy người này mới dám lộ diện, cả đám dùng ánh mắt kinh hãi nhìn vào sân rộng. Cảnh tượng vừa rồi có không ít người nhìn vào trong mắt, vị chưởng môn Phi Linh môn kia mang theo mấy đầu yêu thú kinh khủng quét ngang Thiên Nhất môn, hạ thủ tuyệt đối không lưu tình. Ngay cả một Vũ Tướng cửu trọng c*̉a Quỷ Vũ Tông c*̃ng bị chưởng môn Phi Linh môn tự mình đánh chết.
Thi thể khắp nơi, không ít người thường nhìn vào cảnh tượng này phải nôn mửa.
- Thiên Nhất môn bị diệt, Quỷ Vũ Tông c*̃ng không bảo vệ được.
- Mấy đầu yêu thú c*̉a Phi Linh môn quá kinh khủng, đệ tử Thiên Nhất môn hoàn toàn không phải là đối thủ.
- Nghe nói mấy ngày trước trên trấn Hoa Môn, chưởng môn Tỉnh Văn Khôn dám nháo sự, đó là địa bàn c*̉a Phi Linh môn, có người nói lúc đó chưởng môn Phi Linh môn đã đánh chết Tỉnh Văn Khôn, tuyên bố muốn diệt Thiên Nhất môn, không nghĩ tới hắn lại xuất thủ nhanh như vậy.