̣ch Oánh bế quan.
- Từ đây tới Thiên Nhất môn dù ra sức thúc ngựa c*̃ng phải mất bốn ngày, đến lúc đó ta sẽ tự mình đi một chuyến.
- Trịnh trưởng lão, tình huống trong sơn mạch Vụ Đô hiện tại như thế nào?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Chưởng môn, hôm qua thuộc hạ từ đó trở về, hiện tại trên cơ bản không còn có ai dám nháo sự. Thế nhưng ở đó đã có không ít dong binh tụ tập, nhân số chừng năm sáu ngàn người.
Trịnh Anh nói.
- Chuyện này không có cách nào khác. Thông báo cho những trưởng lão khác, nếu như có người từ bên trong sơn mạch Vụ Đô đi ra đều phải thu hết dược liệu, nếu như không phục thì giết không tha.
Lục Thiếu Du nói xong lại bàn luận một chút sự tình khác với hai người rồi mới rời khỏi đại điện.
Sắc trời vừa vào đêm, trong sơn mạch Vụ Đô đột nhiên truyền tới tiếng chấn động kịch liệt. Một đám yêu thú phi hành lớn bay lên, trong nháy mắt biến mất trong bóng đêm.
Phía chân trời có không ít ngôi sao, gió đêm thổi qua, lúc này vạn vật trong thiên địa dường như đã ngủ yên.
Trong phòng, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi xuống, một lát sau toàn bộ thân thể được bao phủ bởi một đạo quang mang. Gần đây liên tục đột phá hai trọng, Lục Thiếu Du c*̃ng không dám sơ ý. Kế tiếp hắn phải c*̉ng cố tu vi một chút. Bản thân hắn đi tới Thiên Nhất môn, bằng vào tốc độ c*̉a Thiên Sí Tuyết Sư có lẽ chỉ cần một ngày. Chờ đám người Chu Ngọc Hậu tới nơi rồi hắn tới c*̃ng không muộn.
Một đêm yên tĩnh trôi qua. Sáng sớm hôm sau, trên một tảng đá trước thác nước, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi đó, năm loại thuộc tính quay quanh người.
Năm lượng ngũ sắc không ngừng xoay tròn trước người Lục Thiếu Du, lúc này dường như Lục Thiếu Du đang ở trong một loại trạng thái cực kỳ huyền ảo.