̉i vì tình yêu. (2)
- Lộc Sơn lão nhân, nếu như ta sợ ngươi thì Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh và Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh c*̃ng không để ta lại ở đây mà rời đi trước. Ngươi uy hiếp ta c*̃ng vô dụng, muốn giết ta sao? Ngươi thử xem.
Vẻ mặt Lục Thiếu Du không biến đổi, lạnh nhạt nói:
- Thế nhưng đừng trách ta không cảnh cáo ngươi. Nếu như ngươi dám động thủ thì ta sẽ cho ngươi chết một cách rất khó chịu.
Nhìn vào hàn ý trong mắt Lục Thiếu Du, cơ mặt Lộc Sơn lão nhân co quắp một chút, ánh mắt có chút bất định. Lập tức lại mỉm cười nói:
- Tiểu tử, ta không phải là người dễ bị dọa như vậy. Vì ngươi là người c*̉a Bạch Oánh, ta không muốn động vào ngươi. Thế nhưng ngươi nói cho ta biết, Bạch Oánh có phải là đã gia nhập Phi Linh môn c*̉a các ngươi không?
- Không thể phụng cáo, nếu ngươi muốn biết thì trước tiên phải ăn Phệ Huyết Hóa Cốt Đan vào rồi gia nhập Phi Linh môn c*̉a ta đã.
Lục Thiếu Du nói.
Cơ mặt Lộc Sơn lão nhân co quắp, dường như đang do dự, một lát sau hắn cắn răng nói:
- Tiểu tử, nếu như Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh ở trong Phi Linh môn thì ta gia nhập Phi Linh môn các ngươi c*̃ng không sao. Ta cảnh cáo ngươi, ngươi sai ta c*̃ng không có chuyện gì lớn, không có chuyện gì lớn thì đừng tìm ta. Ta chỉ vì Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh mà gia nhập Phi Linh môn mà thôi. Nếu như tới lúc đó ngươi dùng Phệ Huyết Hóa Cốt Đan c*̉a Đông Vô Mệnh tới uy hiếp ta thì ta c*̃ng sẽ cho ngươi đẹp mặt.
- Ha ha, đương nhiên, Lộc Sơn lão nhân có thể gia nhập Phi Linh môn đó chính là thượng khách c*̉a Phi Linh môn ta,nếu không có đại sự ta sẽ không quấy rối.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói. Viên Phệ Huyết Hóa Cốt Đan lập tức bị rơi vào trong tay Lộc Sơn lão nhân.
- Lộc Sơn, ta coi thường ngươi.