̉i vì tình yêu. (1)
- Lộc Sơn, ngươi xem lâu như vậy còn chưa đủ sao? Lẽ nào ngươi c*̃ng muốn chết?
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh lập tức nhìn về phía Lộc Sơn lão nhân đang đứng ở trong không trung rồi nói.
- Đông Vô Mệnh, ta biết thực lực c*̉a ta không bằng ngươi, chỉ là ta muốn tới nhìn Bạch Oánh một chút, có quan hệ gì tới ngươi không?
Một đạo thân ảnh phá lao tới, chính là Lộc Sơn lão nhân áo xanh kia, vóc người cao gầy giống như một cây gậy trúc vậy. Có cảm giác chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ ngã xuống đất. Thế nhưng lúc này chỉ bằng vào khí thế từ trên người Lộc Sơn lão nhân tản ra c*̃ng khiến cho người khác không thể khinh thường. Đặc biệt là đôi mắt âm trầm kia, vừa nhìn vào c*̃ng biết hắn không phải là người lương thiện gì.
Lục Thiếu Du nhíu mày, lão giả này chính là lão giả mặc tố y đấu giá thành công một viên Dưỡng Thần Hóa Vương Đan, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh ra mặt hòa giải, xem ra chuyện này không chỉ đơn giản như vậy.
- Lộc Sơn, ngươi đi đi.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nhíu mày nói với Lộc Sơn lão nhân.
- Bạch Oánh, ta không đi. Ta đã tìm nàng hai mươi năm rồi, ta còn tưởng rằng nàng đã mất tích trong Cổ Vực. Hiện tại gặp được nàng, ta sẽ không đi đâu hết.
Lộc Sơn lão nhân nhìn chăm chú vào Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, trong ánh mắt không ngờ lại hiện lên vẻ thâm tình.
- Lộc Sơn, nếu ngươi không đi, vậy thì ta sẽ cho ngươi vĩnh viễn ở lại đây.
Sắc mặt Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh trầm xuống.
- Đông Vô Mệnh, vậy ngươi giết ta đi. Dù sao đi nữa Bạch Oánh trốn tránh ta hai mươi năm, chết ở trước mặt Bạch Oánh ta c*̃ng can tâm tình nguyện.
Lộc Sơn lão nhân khẽ thở dài rồi nói, hắn không sợ Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh chút nào.
- Có tình yêu tay ba nha.