̀i ức kim tệ. (1)
Dưỡng Thần Hóa Vương Đan không tồi, đối với việc đột phá Vũ Vương và Linh Vương có chỗ tốt vô c*̀ng lớn, thế nhưng Lục Thiếu Du biết hiệu quả c*̉a Dưỡng Thần Hóa Vương Đan không có tốt như thánh quả Vũ Linh, dù sao hắn c*̃ng không cần dùng tới nó nữa. Thế nhưng năng lượng to lớn bên trong Dưỡng Thần Hóa Vương Đan đối với hắn lại có tác dụng vô c*̀ng lớn.
- Bảy ngàn sáu trăm vạn kim tệ.
....
Đới Đường ra giá, tức thì trên lầu hai liên tiếp có thanh âm truyền đến, mấy cường giả vốn Lục Thiếu Du nghi là cường giả Vũ Suất lúc này đều bắt đầu ra giá.
Mà cái giá khổng lồ này c*̃ng khiến cho cả đấu giá hội không có mấy người có thể ra giá, những người có thể tăng giá đều là những người trong các thế lực một phương.
Lục Thiếu Du mượn cơ hội tìm hiểu những thế lực này, dường như đều là thế lực ở sát biên giới Cổ Vực, c*̃ng không cách quá xa trấn Hoa Môn.
- Chín ngàn ba trăm vạn kim tệ.
Sau mười mấy phút, giá c*̉a Dưỡng Thần Hóa Vương Đan đã bị nâng lên tới chín ngàn ba trăm vạn kim tệ.
Cái giá này Lục Thiếu Du c*̃ng không cảm thấy ngoài ý muốn. Đối với người cần mà nói, giá c*̉a Dưỡng Thần Hóa Vương Đan há là thứ mà kim tệ có thể so sánh. Nếu không phải hiện tại Phi Linh môn cần kim tệ để phát triển, Lục Thiếu Du c*̃ng không đem đan dược lục phẩm cao giai ra bán, đây hoàn toàn là hành động phá sản.
Thế nhưng hiện tại vì sự phát triển c*̉a Phi Linh môn hắn c*̃ng chỉ có thể phá sản một lần, chỉ mong qua một đoạn thời gian nữa sẽ tốt hơn.
Âm thầm đánh giá mấy cường giả Vũ Suất khí tức như có như không kia, Lục Thiếu Du thầm nhướng mày, nếu như có thể kéo bọn họ vào Phi Linh môn thì tốt rồi, thế nhưng hiển nhiên hắn biết điều này rất khó.
Cuối c*̀ng trong cái giá khổng lồ này, khỏa Dưỡng Thần Hóa Vương Đan thứ nhất đã được bán với giá một ức ba trăm vạn kim tệ, dường như còn có mấy người đang tiếc nuối bởi vì trong người không đủ tiền, vẻ mặt buồn bã.