̃ Suất kinh sợ.
Trên bầu trời đám Linh giả nhìn xuống phía dưới, cả đám nhìn nhau c*̃ng chỉ có thể bất đắc dĩ, đồng thời c*̃ng âm thầm cảm thấy bản thân mình may mắn, nếu như không thức thời thuận theo người thanh niên phía dưới thì kết c*̣c c*̉a bọn họ c*̃ng lẽ như đám người phía dưới mà thôi.
Chỉ trong chốc lát Lục Thiếu Du lại nhảy lên lưng Thiên Sí Tuyết Sư. Trong cơ thể lại có thêm chân khí c*̉a Vũ Tướng nhất trọng đã bị thôn phệ, đồng thời c*̃ng thu không ít túi trữ vật, thu hoạch quả thực không tồi.
- Chủ nhân, phía trước còn một dong binh đoàn lớn, nhân số chừng năm trăm.
Thạch Vượn Yêu Vương nói.
- Chúng ta qua đó.
Lục Thiếu Du nói, khóe miệng khẽ cười. Dong binh đoàn năm trăm người, nếu như không thể thu phục vậy thì tới lúc đó có lẽ hắn sẽ được thôn phệ không ít Vũ Tướng, dong binh đoàn năm trăm người nói không chừng c*̃ng có hai ba Vũ Tướng.
Sưu Sưu.
Hai cánh Thiên Sí Tuyết Sư rung lên, thân thể to lớn trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Trong khoảng thời gian này, toàn bộ dong binh đoàn trong khu vực nguy hiểm ở sơn mạch Vụ Đô hầu như đều gặp đả kích mang tính hủy diệt. Đương nhiên nếu như quy hàng Phi Linh môn thì sẽ không có chuyện gì.
Mà hết thảy những chuyện này đám người bên ngoài sơn mạch Vụ Đô còn chưa biết tới, tin tức còn chưa truyền nhanh tới như vậy.
Sát biên giới sơn mạch Vụ Đô, theo sự phong tỏa cửa xuất nhập c*̉a Phi Linh môn, lúc này đám dong binh đoàn đội và dong binh tiểu đội đã tụ tập ngày càng nhiều. Nhân số trong ngày thứ chín đã gần ba ngàn người, nhân số c*̉a đám dong binh đã sớm hơn người c*̉a Phi Linh môn.
Sơn mạch Vụ Đô luôn là địa bàn kiếm ăn c*̉a đám dong binh, cho nên trong sơn mạch Vụ Đô này có chừng trên vạn người, hơn nữa c*̃ng còn có không ít đoàn đội nhỏ, như thế mới có thể tạo nên sự phồn vinh c*̉a dược liệu ở khu vực sát biên giới sơn mạch Vụ Đô này.