̣i một người. (2)
Lưu Nhất Thủ hỏi Lục Tiểu Bạch. Từ trong miệng Lục Tiểu Bạch biết được chưởng môn và Lục Tiểu Bạch từ nhỏ lớn lên c*̀ng nhau, lập tức Lưu Nhất Thủ sửa lại xưng hô với Lục Tiểu Bạch.
- Lần này người tới hội đấu giá khẳng định sẽ vô c*̀ng nhiều, hai trăm khách điếm kia tuyệt đối không đủ, không đủ c*̃ng tốt, đến lúc đó giá mới cao, cung không đủ cầu thì chúng ta mới có thể kiếm được tiền.
Lục TIểu Bạch nói.
- Nhanh, đẩy nhanh tiến độ.
Lưu Nhất Thủ lại lớn tiếng nói với mọi người.
Sau khi tin tức hội đấu giá trên trấn Hoa Môn truyền đi, lúc này có không ít người ở phụ cận trấn Hoa Môn đã xuất hiện, c*̃ng có không ít người đang tiến vào trấn Hoa Môn.
Mà tin tức đấu giá hội truyền đi c*̃ng khiến cho không ít thế lực chung quanh kinh ngạc. Khôi lỗi cấp năm, đan dược cao giai lục phẩm, vũ kỹ Huyền cấp sơ giai, những thứ này tuyệt đối là bảo vật.
Vì thế mấy thế lực phụ cận lập tức đi tới trấn Hoa Môn, loại bảo vật này quả thực khó có được mang ra ngoài đấu giá một lần, chỉ cần một ít thế lực hơi có chút tài phú sẽ không bỏ qua. Đương nhiên những thế lực nhỏ, tự biết thực lực bản thân không thể tranh giành nhưng vẫn cứ tiến tới xem náo nhiệt.
Trên Quỷ Vũ Tông, trong đại điện trên ngọn núi cao vút kia có không ít thân ảnh đang ngồi đó, ngồi ở trên c*̀ng là Đới Đường và Đới Cương Tử.
- Chưởng môn, hội đâu giá trên trấn Hoa Môn không biết là thật hay giả, hiện tại chúng ta phải làm gì bây giờ?
Trong đại điện, một người có vẻ như là trưởng lão c*̉a Quỷ Vũ Tông chừng năm mươi tuổi đứng lên hỏi Đới Đường.
- Khôi lỗi cấp năm, đan dược lục phẩm cao giai, vũ kỹ Huyền cấp, những bảo vật này nếu như thực sự có thì Quỷ Vũ Tông chúng ta c*̃ng không thể buông tha. Dù sao đây c*̃ng là địa bàn c*̉a Quỷ Vũ Tông ta. Đan dược lục phẩm cao giai, vũ kỹ Huyền cấp sơ giai đối với Quỷ Vũ Tông chúng ta đều là thứ khó có được. Rốt cuộc là ai đem những bảo vật như thế này ra đấu giá?