́ mục đích khác.
Mà đội ngũ sáu mươi người kia dường như kinh nghiệm chiến đấu không bằng đám người dong binh đoàn, thế nhưng thực lực lại mạnh hơn không ít, cho nên người c*̉a hai bên tạm thời ngang bằng nhau. Tuy nhiên vẫn có thể thấy đám dong binh này đang ở thế hạ phong, dù sao trước mặt thực lực tuyệt đối, cái gì c*̃ng là hư vô.
- Hai vị đường chủ, các ngươi có nhìn ra điểm gì không?
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du chắp tay đứng nhìn xuống bờ sông phía dưới, sau khi nhìn một lát lập tức nói với Âu Dương Lãnh Tật và Tương Viễn ở phía sau.
- Chưởng môn, tiểu đội kia rõ ràng không phải là người c*̉a dong binh đoàn. Căn cứ vào tin tức c*̉a Ám đường có thể thấy, đây là người các thế lực lớn trong Cổ Vực phái tới tranh giành mua dược liệu.
Ánh mắt Âu Dương Lãnh Tật liếc xuống phía dưới rồi nói. Lúc này trải qua hai ngày ở chung, Âu Dương Lãnh Tật và Tương Viễn vô hình trung đã cung kính hơn với Lục Thiếu Du.
- Chờ sau khi bọn hắn lưỡng bại câu thương, chúng ta mới xuống thu thập tàn c*̣c.
Tương Viễn nói, khí tức trên người vĩnh viễn luôn âm nhu như vậy.
- Không, hiện tại chúng ta đi xem.
Khóe miệng Lục Thiếu Du hiện lên nụ cười quỷ dị.
Phanh Phanh.
Trên khe sâu, từng âm thanh bạo liệt vang lên trong không gian, tiếng thảm thiết c*̉a người ngã xuống vang lên không ngừng.
Trong dong binh đoàn, sắc mặt đại hán đầu lĩnh kia lúc này vô c*̀ng ngưng trọng, sát khí tỏa ra, kiếm quang trong tay quét ngang. Hắn đang giao thủ c*̀ng với Vũ Tướng bát trọng kia.
- Ta liều mạng với các ngươi.
Chân khí trong người đại hán Vũ Tướng lục trọng kia bộc phát, bóng người bắn về phía trước, một chiêu bị đối phương đẩy lui lại lập tức công kích về phía Vũ Tướng bát trọng kia. Một kích này dường như đã dùng tới toàn lực, kiếm quang bao phủ không gian, chân khí mãnh liệt. Kiếm quang sắc bén khiến cho đất đá trên mặt đất tung bay.