̀i Thiên Nhất môn.
- Độc Giác Yêu Ngưu, ngươi sắp xếp yêu thú mang người c*̉a ta vào thu thập dược liệu, bốn ngày sau tìm yêu thú phi hành mang người ra ngoài, không được có sai sót.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm vào Độc Giác Yêu Ngưu rồi nói.
- Vâng, chủ nhân.
Độc Giác Yêu Ngưu đáp.
- Đại hộ pháp, Trương Minh Đào, hai người các ngươi dẫn chúng đệ tử đi thu dược liệu, bốn ngày sau đúng giờ này sẽ rời đi, mau chóng đem những dược liệu thu được giao cho Lưu Nhất Thủ.
Lục Thiếu Du lúc này mới quay đầu lại nói với Trương Khiếu và Trương Minh Đào.
Lúc này, hai người Trương Khiếu và Trương Minh Đào đã há hốc mồm kinh ngạc, hai yêu thú ngũ giai kinh khủng kia không ngờ lại xưng hô chưởng môn là chủ nhân, bọn họ vô c*̀ng kinh hãi.
- Các ngươi còn không mau xuống dưới, mau chóng thu thập dược liệu, bằng không sẽ dùng môn quy xử trí.
Lục Thiếu Du nhìn hai người nói.
- Vâng, chưởng môn.
Hai người lập tức hồi phục tinh thần lại, Trương Khiếu đứng dậy nói với chúng đệ tử trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư:
- Nhanh xuống phía dưới thu dược liệu.
Chúng đệ tử lúc này so với Trương Khiếu, Trương Minh Đào còn kinh ngạc hơn, lúc này c*̃ng hồi phục tinh thần lại, chân khí đều bùng lên, lập tức nhảy xuống lưng Thiên Sí Tuyết Sư.
Trong lòng mọi người khiếp sợ không nói lên lời. Sau khi hạ xuống mặt đất nhìn hơn một ngàn đầu yêu thú trước mặt, bọn họ giống như là con kiến vậy. Tuy rằng thực lực c*̉a bọn họ thấp nhất c*̉a là Vũ Sư, đối với yêu thú tam giai c*̃ng không sợ hãi, thế nhưng vẫn không khỏi sợ hãi, đặc biệt là hai đầu yêu thú khổng lồ kia, khí tức cường hãn khiến cho hô hấp c*̉a bọn họ bị kiềm hãn.
- Thạch Vượn, ngươi phân phó đám yêu thú c*̉a ngươi ra ngoài đi, nhìn thấy đám dong binh nào trực tiếp đánh chết đám đó, mặt khác phái hai trăm yêu thú phi hành tới chỗ ta, tìm kiếm những dong binh đoàn lớn.