̣t đối chấn động. (2)
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh hắc hắc cười nói với Tiểu Long. Hắn đang cần một tọa kỵ, lần trước hắn đang tìm cách thu phục Cửu Đầu Yêu Giao này, thế nhưng lần này thì tiện rồi, không phải đi quá xa.
- Ngươi hỏi lão đại ta đi.
Tiểu Long liếc mắt nhìn Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh rồi nói. Nó biết thân phận c*̉a Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh cho nên nó c*̃ng cho lão đại chút mặt mũi.
- Tiểu Long, Đông lão cần tọa kỵ vậy thì để Cửu Đầu Yêu Giao này cho Đông lão đi.
Lục Thiếu Du không biết từ khi nào đã xuất hiện trên mặt đất mỉm cười nói với Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh:
- Đông lão, ta đã trở về.
- Trở về thì cứ trở về, động tĩnh lớn như vậy sợ ta không biết ngươi đã trở về sao? Ta lại còn tưởng rằng có người muốn xuất thủ với Phi Linh môn.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nhìn Lục Thiếu Du trừng mắt một cái rồi cười nói:
- Cửu Đầu Yêu Giao ta thu, ngươi làm việc c*̉a ngươi đi.
Nói xong, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh hưng phấn đi tới trước mặt Cửu Đầu Yêu Giao đang bị thương nặng nói:
- Cửu Đầu Yêu Giao, ngươi còn nhớ rõ ta không?
- Linh Suất nhân loại, là ngươi?
Cửu Đầu Yêu Giao đương nhiên nhớ rõ Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh, khi trước trong sơn mạch Vụ Đô nó còn đại chiến một hồi.
- Không sai, làm tọa kỵ c*̉a ta c*̃ng không ủy khuất ngươi, ngươi có bằng lòng làm tọa kỵ c*̉a ta không?
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nhìn Cửu Đầu Yêu Giao rồi nói.
- Ta cự tuyệt làm tọa kỵ cho đám nhân loại ghê tởm như các ngươi.
Cửu Đầu Yêu Giao âm trầm nói, tới bước này rồi mà nó c*̃ng không muốn trở thành tọa kỵ c*̉a nhân loại.
- Không đồng ý c*̃ng phải đồng ý, đừng rượu mời không thích lại thích uống rượu phạt.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh không phải là người dễ nói chuyện như vậy. Sắc mặt hắn trầm xuống, tức thì đánh ra vào đạo thủ ấn, một cỗ quang mang hắc sắc tràn ngập mùi khó chịu lập tức khuếch tán xung quanh Cửu Đầu Yêu Giao, bắt đầu mạnh mẽ thu phục Cửu Đầu Yêu Giao.