̉ hai thú. (2)
- Khống thú thuật, áp chế.
Lục Thiếu Du khẽ quát một tiếng, một đạo quang mang chói mắt đánh vào trong mi tâm Thạch Vượn Yêu Vương mang theo một cỗ uy áp ngập trời, hung hăng khuếch tán về bốn phía.
Cuối c*̀ng, theo đạo thủ ấn này đánh ra, Thạch Vượn Yêu Vương ngừng giãy dụa. Khi ánh mắt Thạch Vượn Yêu Vương khôi phục tinh quang ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du đã nhu hòa lại.
- Chủ nhân.
Trên ngọn núi, Thạch Vượn Yêu Vương mới vừa rồi hung hãn thề sống thề chết không phục lúc này đang cung kính hành lễ với Lục Thiếu Du.
Nhìn thấy cảnh này, Lục Tiểu Bạch vô c*̀ng kinh ngạc. Ánh mắt Nam thúc lúc này c*̃ng có chút giật mình, tuy rằng Lục Thiếu Du đã từng nói qua với hắn về Khống Thú Thuật, thế nhưng lúc này thấy tận mắt, bằng vào nhãn lực c*̉a hắn, đương nhiên biết hiệu quả và sự quỷ dị c*̉a Huyết Hồn Ấn này.
Rống.
Trong ngọn núi lúc này vẫn vang lên tiếng rống liên tục, dưới sự công kích c*̉a Huyết Ngọc Yêu Hổ, thân thể to lớn c*̉a Độc Giác Yêu Ngưu đã rơi vào tình trạng yếu thế, thực lực c*̉a nó không thể chống lại được Huyết Ngọc Yêu Hổ.
Sưu.
Sau khi Lục Thiếu Du bố trí xong Huyến Hồn Ấn vào trong cơ thể Thạch Vượn Yêu Vương, thân thể không dừng lại lập tức xuất hiện trong bầu trời trước người Độc Giác Yêu Ngưu.
- Huyết Hồn Ấn.
Lục Thiếu Du khẽ quát một tiếng, một cái ấn trực tiếp mạnh mẽ đánh vào trong mi tâm Độc Giác Yêu Ngưu. Uy áp ngập trời và tiếng thú rống hung hăng đập vào trong mi tâm Độc Giác Yêu Ngưu rồi hóa thành một đoàn huyết sắc quang mang biến mất không thấy.
Theo thủ ấn c*̉a Lục Thiếu Du biến hóa, hai mắt của Độc Giác Yêu Ngưu bắt đầu dại ra. Mạnh mẽ bố trí Huyết Hồn Ấn với Thạch Vượn Yêu Vương, Lục Thiếu Du có một chút phiền phức, thế nhưng đối với đầu Độc Giác Yêu Ngưu này, thực lực yếu hơn không ít, cho nên mạnh mẽ bố trí Huyết Hồn Ấn c*̃ng không quá khó khăn.