̃ng nên báo thù rồi. (2)
Sáng sớm, trên trấn Thanh Vân có không ít thân ảnh di chuyển trên đường cái, cửa hàng bên đường đã bắt đầu mở rộng cửa, bắt đầu một ngày buôn bán c*̉a mình.
Lúc này trước cửa Lục gia, Lam Ngọc Lang Ưng xoay quanh bầu trời, Lục Thiếu Du, Lục Trung, Vũ Ngọc Tiền, Vân Hồng Lăng, Tạ trưởng lão, Lục Vô Song và Lục Tiểu Bạch đều ở đây.
- Cha, mẫu thân, hai người cẩn thận một chút, lần sau con sẽ tới nhà ngoại công thăm hai người.
Lục Vô Song vô c*̀ng không nỡ nói với Lục Đông và Hoàng thị.
- Vô Song, các con c*̃ng phải cẩn thận một chút.
Lục Đông nói.
Mọi người từ biệt nhau, vẻ mặt đều không nỡ. Cửa hàng và sinh ý c*̉a Lục gia trên cơ bản đã được an bài hết. Hai người Lục Đông, Lục Tây hôm nay đều đi về nhà mẹ đẻ c*̉a thê tử mình. Lục Trung, La La thị, Vân Hồng Lăng, Lục Vô Song thì hôm nay c*̃ng đi về Vân Dương Tông.
- Thiếu Du, con phải cẩn thận đó.
Hai mắt La Lan thị rưng rưng không nỡ xa Lục Thiếu Du.
- Mẫu thân, người cứ yên tâm đi, nhi tử c*̉a người không có việc gì đâu. Sau này con sẽ tới Vân Dương Tông thăm người.
Lục Thiếu Du nói, hắn c*̃ng không thể để mẫu thân mình ở mãi trong Vân Dương Tông được. Một khi thực lực Phi Linh môn lớn mạnh, tới lúc đó hắn sẽ tới đón mẫu thân đi Phi Linh môn.
- Lan muội, Thiếu Du trưởng thành rồi, nàng không cần phải quá quan tâm tới nó nữa.
Lục Trung bên người La Lan lúc này mở miệng nói.
- Tiểu Bạch, ngươi c*̃ng cần chiếu cố mình, từ nhỏ ta nhìn ngươi lớn lên, c*̃ng giống như nhi tử c*̉a ta vậy.
La Lan thị nói với Lục Tiểu Bạch.
- Phu nhân, người cứ yên tâm đi, tiểu nhân sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, còn có thể chăm sóc cho công tử nữa.
Lục Tiểu Bạch nói.
- Tiểu tặc, chàng phải nhanh chóng đi Vân Dương Tông thăm thiếp đó.