̀u c*̉a Nam thúc. (1)
Buổi chiều, trong Lục gia, đám người hẫu đã bắt đầu phân phát tiền công ba năm cho mọi người. Mà tộc nhân Lục gia lúc này đã sắp xong quần áo, vật dụng nhưng c*̃ng không muốn rời đi. Cả đám lưu luyến không nỡ, nhưng c*̃ng không có cách nào.
Mấy trăm người Lục gia phân tán rời đi, tránh không được việc ầm ĩ, mà Lục Đông, Lục Tây lúc này lại càng thêm bận rộn. Lục gia còn có không ít sinh ý và cửa hàng, cho nên không thể an bài thỏa đáng trong vòng một ngày được.
Toàn bộ tộc nhân phân tán di chuyển, đối với Lục gia mà nói có ảnh hưởng không ít, thế nhưng vì an nguy c*̉a Lục gia, c*̃ng không có biện pháp nào khác.
Ban đêm, dưới bầu trời yên lặng. Trong một đình viện c*̉a Lục gia, dưới mặt đất trong đại sảnh có một thanh niên ngây ngốc đang ngồi đó, vẻ mặt dại ra, đầu tóc rối bời, không ngừng vẽ vẽ trên mặt đất, đó chính là Lục Thiếu Hổ đã biến thành ngu ngốc.
- Ài.
Trong đại sảnh, Lục Trung khẽ thở dài.
- Con lưu cho hắn một mạng đã là giới hạn c*̉a con rồi.
Thân ảnh Lục Thiếu Du xuất hiện trong đại sảnh, ánh mắt đảo qua trên người Lục Thiếu Hổ một chút, trong mắt không có một chút thương hại nào.
- Thế nhưng chung quy nó vẫn là đệ đệ con.
Lục Trung nói.
- Hắn muốn giết con, không phải chỉ một hai lần mà là rất nhiều lần.
Lục Thiếu Du nói.
- Ta biết con không sai, người sai là ta, không giáo dục được nó cho tốt.
Lục Trung nói:
- Sao con lại tới đây?
- Con tới hỏi người, người có định đi Vân Dương Tông không?
Lục Thiếu Du nói:
- Nếu như người có thể đi, mẫu thân c*̃ng sẽ rất vui vẻ.
- Ta thiếu mẫu thân con nhiều lắm, cho nên nửa cuộc đời còn lại c*̉a ta sẽ giành cho mẫu thân con, đi Vân Dương Tông c*̃ng tốt, dù sao trong Vân Dương Tông ta c*̃ng còn một ít ngươi quen.