̃ kỹ Lục gia.
Không gian bên trong túi trữ vật có trên vạn kim tệ, còn có một ít đồ trang sức xa xiỉ, xem ra khi trước phụ thân này c*̉a hắn đã an bài, hơn vạn kim tệ c*̀ng đống đồ trang sức này quả thực đủ cho một gia đình bình thường sinh sống hết đời.
- Đây là...
Trong túi trữ vật, một ngọc giản bình thường nhanh chóng xuất hiện trong đầu Lục Thiếu Du, lập tức Lục Thiếu Du móc ra khối ngọc giản này.
Ánh mắt nhìn vào, ngọc giản này lớn bằng bàn tay, giống như hình vuông, bề mặt sáng bóng, dày chừng hai ly.
Trên ngọc giản này không có một chút khí tức ba động nào, bình thường tới mức không thể bình thường hơn được nữa.
- Đây là Vô Tự Thiên Thư sao?
Lục Thiếu Du thậm chí còn có chút hoài nghi. Bảo vật như Vô Tự Thiên Thư này sao lại bình thường tới mức không thể bình thường hơn như vậy.
- Con thử xem có thể phá hủy được Vô Tự Thiên Thư này hay không?
Dường như cảm thấy sự nghi hoặc c*̉a Lục Thiếu Du, Lục Trung nói.
Lục Thiếu Du do dự một chút, lập tức lấy sức đánh vào khối ngọc giản trong tay, ban đầu chỉ dùng sức một chút, cuối c*̀ng vận dụng chân khí, sau đó Lục Thiếu Du đem chân khí toàn thân tụ tập vào trong tay. Quang mang trên tay chợt lóe lên thế nhưng c*̃ng không thể phá hủy được khối ngọc giản nhìn qua vô c*̀ng bình thường này. Ngọc giản bình thường này không có một chút biến hóa nào.
Lục Thiếu Du kinh ngạc, ngọc giản này quả thực không giống bình thường, cho dù hắn đã cố sức vận dụng tới chân khí, không ngờ lại không phá hủy được ngọc giản.
- Con thử đưa một tia chân khí vào trong Vô Tự Thiên Thư thử xem.
Lục Trung lại nói.
Lục Thiếu Du lập tức đưa chân khí vào trong Vô Tự Thiên Thư, khi chân khí tiến vào trong ngọc giản, bề mặt Vô Tự Thiên Thư trong nháy mắt giống như gấp khúc, xuất hiện một đám bí văn chi chít. Trong đám văn tự này, Lục Thiếu Du mơ hồ chỉ nhìn ra một từ "linh" mà thôi. Cỗ khí tức dị thường này chỉ chợt lóe lên rồi biết mất không còn tung tích.