̣ Thiên Thư. (1)
- Vũ chấp sự, chúng ta c*̃ng coi như có chút giao tình, ngươi đi đi.
Trong bầu trời, Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn Vũ chấp sự rồi nói.
- Không nghĩ tới Lục gia lại có cường giả như vậy, chúng ta tính sai rồi.
Vũ chấp sự cười khổ nói:
- Tiểu thư quả nhiên không nhìn lầm ngươi, Lục thiếu gia quả nhiên không đơn giản. Lần này lão hủ bị Lục thiếu gia tính kế là phải, thế nhưng lần sau ta nghĩ chúng ta sẽ trở lại, bảo vật kia c*̉a Lục gia vô c*̀ng quan trọng, lần tiếp theo gặp mặt nói không chừng chúng ta sẽ xuất thủ với Lục gia.
- Ngươi muốn lấy bảo vật là chuyện c*̉a ngươi, đừng chọc tới ta là được, bằng không ta c*̃ng không khách khí.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
- Chúng ta đi thôi.
Vũ chấp sự nói với Lục Bắc bên cạnh.
- Mị nhi.
Lục Bắc nói với Lục Mị, lập tức Lục Mị đi tới bên người Lục Bắc.
- Đa tạ công ơn dưỡng dục c*̉a nghĩa phụ.
Nhìn Lục Vũ, Lục Bắc kéo cánh tay Lục Mi quỳ xuống mắt đất, dập đầu ba cái với Lục Vũ.
- Hài tử này..
Lục Vũ khẽ thở dài, dường như vô c*̀ng bất đắc dĩ.
- Gia gia.
Trong đôi mắt xinh đẹp c*̉a Lục Mị lúc này có chút ướt át.
- Mị nhi, gia gia luôn coi con là tôn tử c*̉a mình, mặc kệ sau này con ở nơi nào, con đều là tôn tử c*̉a gia gia.
Trên khuôn mặt Lục Vũ hiện lên nụ cười.
- Mị nhi, chúng ta đi thôi.
Lục Bắc nói.
- Thiếu Du ca, Vô Song tỷ, muội đi đây.
Lục Mị tới trước mặt Lục Thiếu Du và Lục Vô Song rồi nói.
- Lục thiếu gia, sau này còn gặp lại, nể mặt tiểu thư ta phải nhắc nhở ngươi một câu, bảo vật c*̉a Lục gia chúng ta phải lấy, nếu như hôm nay không lấy được, trong tộc sẽ phái cường giả tiếp tục tới đây.
Nói xong, Vũ chấp sự c*̀ng với cha con Lục Bắc, Lục Mị lập tức rời đi.