́c xuất thủ. (2)
Lục Vô Song, còn có La Lan thị phía xa lúc này vô c*̀ng kinh hãi, hai nàng quả thực không ngờ tới, Nam thúc bình thường nhìn như già nua, ốm yếu, bước đi c*̃ng phí không ít công sức lúc này lại đang lăng không đứng đó.
Trong không trung, nữ tử giả trang nam kia lúc này nhìn về phía Nam thúc c*̃ng vô c*̀ng kinh ngạc.
Trong bầu trời, Nam thúc nhìn thoáng qua Lục Thiếu Du phía dưới rồi nói:
- Không có việc gì chứ?
- Nam thúc, nếu người không xuất hiện thì con thực sự có chuyện rồi.
Lục Thiếu Du cười hắc hắc, nhìn tư thế Nam thúc xuất hiện này, có lẽ đối phó với Hắc Quỷ Thiên Vương tuyệt đối không thành vấn đề.
- Các hạ là người phương nào?
Hắc Quỷ Thiên Vương nhìn chằm chằm vào Nam thúc trong bầu trời, ánh mắt kinh hãi nói.
Trong không trung, Nam thúc quay đầu lại, lạnh nhạt nhìn Hắc Quỷ Thiên Vương một chút, vẻ mặt trầm xuống, ánh mắt mờ đục kia lúc này bắn ra một đạo tinh quang nói:
- Tiểu tử này mặc dù không tính là đồ đệ c*̉a ta, thế nhưng lại là người c*̉a ta. Người c*̉a ta há có thể để cho ngươi động thủ. Một Vũ Vương ngũ trọng nho nhỏ mà thôi, nếu như năm đó, một ngón tay c*̉a lão phu c*̃ng có thể bóp chết ngươi.
Nghe Nam thúc nói như vậy, cơ mặt mọi người không khỏi giật giật, khẩu khí này quá lớn, không phải lớn bình thường. Một cường giả Vũ Vương ngũ trọng không ngờ lại chỉ cần dùng một ngón tay là có thể bóp chết, điều này cần có thực lực rất mạnh mới làm được.
- Hắc hắc.
Lúc này chỉ có Lục Thiếu Du cười hắc hắc, hắn tuyệt đối không hoài nghi lời Nam thúc nói, thực lực c*̉a Nam thúc tuyệt đối sẽ không kém.
Lúc này sắc mặt đám người Lục Vũ, Lục Trung c*̃ng vô c*̀ng kinh ngạc. Không ngờ trong Lục gia bọn họ lại có cường giả như vậy, mà không ngờ bọn họ lại không phát hiện ra. Khi nghe Lục Thiếu Du và Nam thúc đối thoại, bọn họ c*̃ng đoán ra, phía sau Lục Thiếu Du chỉ sợ có cường giả như Nam thúc này dạy dỗ, cho nên mới có thể ẩn nhẫn vài chục năm như vậy.