̉ trừ Triệu.
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng, hai hàng lông mày nhíu lại, ánh mắt nhìn về phía Vũ chấp sự nói:
- Vũ chấp sự, đã lâu không gặp, tiểu tử trước đây quả thực có mắt như mù rồi.
- Lục thiếu gia quả thực gần đây không tầm thường nha, quán quân đại hội Tam tông Tứ môn, nhân vật phong vân c*̉a Vân Dương Tông a, tiểu thư nhà ta c*̃ng đã nhắc qua Lục thiếu gia với ta, chuyện tình hôm nay với Lục gia mong Lục thiếu gia thứ lỗi.
Vũ chấp sự mỉm cười nói.
Thấy Vũ chấp sự và Lục Thiếu Du nói chuyện, mấy người trong Lục gia vô c*̀ng nghi hoặc, Lục Thiếu Du không ngờ lại có chút quan hệ với cường giả này.
- Vũ chấp sự, ngươi muốn bảo vật c*̉a Lục gia ta, đối với ta không có vấn đề gì, thế nhưng Triệu gia kia, phỏng chừng Vũ chấp sự muốn lấy nó c*̃ng không hề dễ dàng đâu.
Lục Thiếu Du nói.
- Chẳng lẽ Lục thiếu gia có ý kiến gì?
Lông mày Vũ chấp sự nhíu lại mỉm cười nói.
- Không bằng chúng ta trước tiên liên thủ đánh chết người Triệu gia, về phần bảo vật Lục gia sau đó Vũ chấp sự tự dùng bản lĩnh c*̉a mình đi lấy, không biết có được không?
Lục Thiếu Du nói. Thực lực c*̉a Triệu Vô Cực, Lục Thiếu Du không có một chút nắm chắc nào, chỉ có Vũ chấp sự này có thể ngăn cản. Mà người Triệu gia Lục Thiếu Du c*̃ng không có dự định buông tha. Vì vậy Lục Thiếu Du muốn liên thủ với Vũ chấp sự này, dù sao Vũ chấp sự c*̃ng là người quen biết, trên phương diện này có thể tin tưởng một chút.
- Ý kiến c*̉a Lục thiếu gia quả nhiên cao minh, thế nhưng ta và ngươi liên thủ, dường như người chịu thiệt là ta rồi.
Vũ chấp sự mỉm cười nói, ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du, Vân Hồng Lăng, Lục Tiểu Bạch. Thực lực c*̉a ba người trong mắt hắn tự nhiên là thiếu.
Lục Thiếu Du mỉm cười, suy nghĩ trong lòng Vũ chấp sự đương nhiên hắn hiểu, thực lực c*̉a hắn quá yếu, c*̃ng không có tư cách liên thủ với người khác, hắn nói: